[120] Thuyết giảng lời kinh Pāli và chú giải Aṭṭhakathā bằng ngôn ngữ Pāli. [121] Tuy nhiên, các vị thầy chú giải Aṭṭhakathā đã tiếp tục giải thích và viết rằng, nếu có cơ hội thì có thể thuyết bằng tiếng Myanmar hoặc tiếng Anh. [122] Các vị thầy chú giải Aṭṭhakathā đã tiếp tục giải thích và viết như vậy đấy. [123] Vì thế, đối với những người đang cầm dao, cầm gậy, cầm dù (ô) trong tay, [124] Nếu thuyết Pháp bằng tiếng Myanmar thì được nhé. [125] Còn về giáo Pháp bằng ngôn ngữ Pāli thì rất thâm sâu. Đó là giáo điển cần được tôn kính. [126] Vì là giáo điển Pāli cần được tôn kính, nên khi thuyết giảng ngôn ngữ Pāli đáng kính đó, đừng để trong tay có các loại dao gậy. [127] Còn tiếng Myanmar thì có thể thuyết bằng bất kỳ ngôn ngữ nào, đó là sự tôn trọng... [128] Ngày nay, vì không phải là ngôn ngữ Phật giáo (ngôn ngữ gốc), nên đại loại như vậy nhé. [129] Đó là những vật dụng không nên có trong tay khi quý vị nghe Pháp nhé: dù, gậy chống, và các loại vũ khí khác nhau đấy. [130] Những thứ đó không được để trong tay khi nghe Pháp. [131] Điều này thì ở người dân thành thị thường hiếm gặp. Nhưng ở người dân vùng nông thôn thì thường có thói quen này đấy. [132] Ở người thành thị thì thường có gì nhỉ, thường có dù hoặc gậy chống đấy. [133] Còn ở người dân vùng nông thôn thì trong tay thường có dao hay búa liềm vân vân. [134] Tiếp theo là trang 74 nhé. Những trường hợp không nên nghe Pháp. Đó là khi đang ở trên xe hoặc đang nằm trên giường thì không nên nghe Pháp. [135] Khi bậc thuyết Pháp ngồi ở vị trí thấp hơn phương tiện giao thông (xe) mà người nghe Pháp dù khỏe mạnh vẫn ngồi trên xe để nghe Pháp thì không hợp lẽ. [136] Chỉ sau khi bước xuống khỏi xe thì mới nên nghe Pháp. Nghĩa là người thuyết giảng ở phía dưới đấy. [137] Còn người nghe thì ở trên xe, như vậy là đang ở vị trí cao hơn. Như vậy là không được nhé. [138] Vì vậy, giữa người thuyết Pháp và người nghe Pháp, người thuyết phải ở vị trí trên cao. [139] Người nghe Pháp phải ở vị trí thấp hơn. Phải như thế này. Nếu người nghe Pháp lại ở trên xe ô tô, [140] Còn người thuyết ở dưới thấp mà thuyết giảng thì không được nhé. Đôi khi các nam nữ thí chủ ngồi trên xe, còn vị sư ở dưới đứng thuyết giảng. Như vậy là không được đâu nhé. [141] Tuy nhiên, nếu vị sư cũng ở trên xe và mọi người cũng ở trên xe thì có thể thuyết được. Cả hai cùng ở trên xe, cùng một cấp độ (level). Nếu cùng cấp độ thì có thể thuyết Pháp được. Đại loại như vậy. [142] Vì thế, chỉ sau khi bước xuống khỏi phương tiện thì mới nên nghe Pháp. [143] Thực tế, nếu bị bệnh mà không thể ngồi, không thể đứng, không thể đi lại được, bắt buộc phải ở trên xe thì vẫn có thể nghe Pháp ngay trên xe được nhé. [144] Đôi khi những người không thể đi đứng được, phải ngồi trên xe và việc đứng dậy không thuận tiện. Trường hợp đó thì được, gọi là Gilāna (người bệnh) nhé. [145] Hoặc là bậc thuyết Pháp và người nghe Pháp cùng ở trên một phương tiện và thuyết giảng thì vẫn có thể nghe Pháp ngay trên phương tiện đó được nhé. [146] Khi đó cấp độ (level) đã bằng nhau rồi. Cả hai cùng trên xe, hoặc cả hai cùng trên thuyền thì được. [147] Thời nay, các loại xe kéo, thuyền, tàu thủy, tàu hỏa, các loại ô tô, cáng khiêng, cho đến việc hai người đan tay nhau khiêng đi thì cũng được gọi là phương tiện (xe) nhé. [148] Vâng đúng vậy. Những thứ mà mọi người ngồi lên cũng chính là phương tiện. Kể cả xe lăn (wheelchair) vân vân cũng được tính vào hết nhé. Tính hết vào. [149] Khi thân thể khỏe mạnh thì không nên ngồi trên các phương tiện đó mà nghe Pháp.