[300] Nếu hoàn toàn không khỏe, không thể chịu được ánh nắng tiếp xúc trực tiếp, chẳng hạn như không thể để ánh nắng chạm vào đầu, thì có thể đội mũ (che đầu) đấy nhé. [301] Hơn nữa, khi nghe Pháp, nếu đang khỏe mạnh mà lại mang dép hay mang giày thì không nên nghe Pháp, không được mang giày khi nghe Pháp đấy. [302] Điều đó thể hiện sự không cung kính vậy. [303] Ở đây, "dép" (ခြေနင်း) là loại không có quai, ở đầu đế có gắn một núm đồng, dùng ngón chân cái và ngón trỏ kẹp lấy núm đó để mang, tiếng Pāli gọi là Pāduka. [304] Đó là một loại dép mà ở Myanmar hiện nay không còn mang nữa, nhưng ở Ấn Độ thì cho đến tận ngày nay họ vẫn còn mang. [305] Nó không có quai, ở phần đầu chỉ có một cái núm nhỏ thôi. [306] Phải kẹp cái núm nhỏ đó bằng ngón chân cái để mang. [307] Với người không quen thì có lẽ mang không được chắc chắn đâu. [308] Còn với người đã quen thì sẽ chắc chắn, nó giống như đôi guốc vậy. [309] Guốc ở Myanmar thì phải xỏ quai tròn đấy mà. [310] Guốc của họ không phải như thế, nó là loại kẹp và không có quai, vì vậy loại dép kẹp không quai đó được gọi là "dép" (ခြေနင်း). [311] Người Myanmar chúng ta thì, khi quý sư còn nhỏ có đến cung điện Mandalay. [312] Tại cung điện Mandalay, khi xem cái gọi là "dép" (ခြေနင်း) thì thấy nó giống như loại giày bốt thời xưa, loại giày mà các vương tử, vị quan hay hoàng thân quốc thích mang thì họ lại viết là "dép" (ခြေနင်း). [313] Thực ra trong giáo điển, "dép" (ခြေနင်း) không phải như vậy. [314] Loại dép mang ở Ấn Độ không có quai, chỉ kẹp cái núm nhỏ bằng ngón chân thôi, đó mới gọi là "dép" (ခြေနင်း). [315] Đối với chư Tăng chúng ta, loại dép đó không được mang ở những nơi khác. [316] Chỉ có thể mang ở trong nhà vệ sinh (kụ-ṭì) thôi. [317] Ở những nơi khác không cho phép mang đôi dép đó, không được mang loại dép kẹp (ခြေနင်း) đó. [318] Có vẻ như vì nó gây ra tiếng ồn đấy. [319] Vì có tiếng ồn nên Đức Phật không cho phép mang loại đó, chỉ có thể mang giày (dép bình thường) mà thôi. [320] Loại dép kẹp (ခြေနင်း) đó thậm chí không được mang ở trong chùa, chỉ có quyền mang ở trong nhà vệ sinh thôi. [321] Tuy nhiên, ngày nay ở Myanmar người ta không còn mang loại dép kẹp đó nữa nhé. [322] Người dân Myanmar cũng không mang, các sư cũng không mang, không còn mang loại dép kẹp đó nữa. [323] Vì vậy, nếu mang loại dép kẹp đó thì cũng là điều không hợp lẽ (không hợp pháp) vậy. [324] Loại dép đó thường được làm từ gỗ, lá thốt nốt, tre, cỏ hoặc lá cây. [325] Đa số người ta thường làm bằng gỗ. [326] Các Tỳ-khưu nhóm Lục sư (Chabbaggiyā) khi xưa đã mang những đôi dép gỗ đó rồi đi lại và nói chuyện ồn ào. [327] Đi cứ phát ra tiếng "khục khục khục khục", tiếng ồn phát ra rất nhiều. [328] Khi đó, những vị sư đang hành thiền ở bên cạnh bị làm phiền rất nhiều. [329] Tiếng ồn chính là sự chướng ngại của định (samādhi) đấy.