[390] Ý nói là về việc mang dép, không có loại da nào là không hợp lệ cả. [391] Về điểm đó, các bậc trưởng lão đã hiểu nhầm và thu thập một ý nghĩa khác rằng: "À, nếu là dép đúng tiêu chuẩn thì phải làm bằng da". [392] Thay vào đó, nếu là dép đúng tiêu chuẩn thì phải bằng da, còn lại là không hợp lệ; vì thế các ngài đã loại bỏ và cho rằng dép nhung là không hợp lệ đấy. [393] Thật ra, không có văn bản nào nói rằng dép nhung là không hợp lệ cả. [394] Cũng không có ý nghĩa nào kiểu như nhất thiết phải làm dép bằng da cả. [395] Có vẻ như sự suy xét của các Ngài hơi thiếu sót một chút nhé. [396] Chính vì vậy, quý sư có thể mang các loại dép thời nay. [397] Tuy nhiên, không nên mang loại dép của người cư sĩ nhé. [398] Không nên mang dép của người cư sĩ. Bởi vì trong kinh điển gọi đó là gihi-paribhoga (đồ dùng của cư sĩ). [399] Đồ dùng của người cư sĩ. Vậy nên, nếu là đồ dùng của người cư sĩ thì chư Tăng không nên sử dụng, đó là gihi-paribhoga. [400] Ở Myanmar, người ta phân chia dép thành dép dành cho Tăng đoàn và dép dành cho cư sĩ mà. [401] Vì đã phân chia như vậy, nên chư Tăng chỉ nên mang dép dành cho Tăng đoàn, còn dép dành cho cư sĩ thì chư Tăng không nên mang nhé. [402] Vào thời Đức Phật thì không có sự phân chia như vậy. [403] Thời Đức Phật không phân chia dép cư sĩ hay dép của sư, chúng giống nhau thôi. [404] Tại sao lại nói như vậy? Bởi vì có một vị Tỳ-khưu tên là Sona vốn xuất thân từ gia đình con nhà giàu. [405] Chân của vị ấy cực kỳ mềm mại. Mềm mại đến mức trên bàn chân vị ấy còn mọc cả lông nữa đấy. [406] Vì quá sức mềm mại nên ngay cả lòng bàn chân cũng mọc lông. [407] Khi đó, vì Đức Phật chưa cho phép mang dép nên vị ấy cũng không dám mang dép. [408] Cứ như vậy, vì đi mà không mang dép nên chân vị ấy bị tụ máu và chảy máu. [409] Dù vậy, vị ấy vẫn không nản chí, không giảm bớt sự tinh tấn. Vì thế, về sự tinh tấn (viriya) thì vị ấy là người đứng đầu trong giáo pháp này. [410] Vì đi không mang dép như vậy nên máu đã chảy ra. Khi đó, Đức Thế Tôn đã... cho vị ấy... [411] Lúc đó, có một người làm vườn (mathaka) [412] đã cởi đôi dép mà mình đang mang ra để dâng. [413] "Bạch Ngài, xin hãy mang đôi dép này", người đó đã cởi dép ra dâng. [414] Nhưng vị ấy đã không mang. Vị ấy nói: "Đức Thế Tôn không cho phép chúng ta mang dép". [415] Vì thế, vị ấy đã từ chối rằng: "Tôi không mang đâu". [416] Khi Đức Thế Tôn biết chuyện đó, Ngài đã nói: "Hãy mang đi, Ta cho phép, Ta cho phép mang dép", và thế là Đức Phật đã cho phép mang dép. [417] Như vậy, ở điểm đó, Đức Phật đã cho phép mang dép của người cư sĩ. [418] Cho nên, xét theo khía cạnh đó, vào thời Đức Phật không có sự phân chia dép của cư sĩ hay dép của sư. [419] Nghĩa là có thể mang được nhé.