## TRANG 568 Pháp sư U Htay Hlaing "Anh Kyaw Din à, tiếng chuông pháp của anh sẽ vang vọng khắp cả nước, khắp cả 31 cõi giới này đấy" – Anh San Tin cứ thế liên tục nói một cách hào hứng không biết mệt mỏi.... "Munn San Tin... thôi đi cha nội, đừng có nói mấy chuyện tào lao đó nữa" – Ông U Kyaw Din đáp lại với vẻ như không muốn nghe, nhưng lúc đó... "Anh cứ chống mắt lên mà xem" – San Tin nói khía cạnh. ### Ngọn đèn ngàn tia sáng xua tan bóng tối Năm đó, việc đồng áng của ông U Kyaw Din và bà Ma Shwe Yee có phần thuận lợi, họ mua được một vảnh rẫy và hai vợ chồng cùng nhau phát hoang, dọn dẹp: "Này bà Shwe Yee, năm nay mình gieo mè ở khu rẫy này thì tốt quá. Chỉ cần thu hoạch được năm mươi thùng mè thôi, mình sẽ cúng dường một ngàn ngọn đèn lên đức Phật nhé" – Ông U Kyaw Din vừa cầm cuốc vừa dừng tay nói với vợ. "Chẳng cần đến năm mươi đâu ông, dù chỉ được bốn mươi thôi, tôi cũng nhất quyết cúng dường đèn mà" – Bà Ma Shwe Yee vừa nhặt rễ cây, rác rưởi vừa đáp lời ngay lập tức. "Phải đó, tuyệt quá, nhớ giữ lời hứa đấy nhé" – Ông U Kyaw Din nói rồi dừng lại một chút, tâm lân lân tưởng tượng cảnh làm phước: "Tôi không muốn đi linh đình với kèn trống như ngày xưa đâu. Lỡ mấy đứa nhỏ mất đồ trang sức thì mình lại phải chịu trách nhiệm, cứ đi đơn giản thôi" – Hai vợ chồng vừa làm rẫy không biết mệt mỏi, vừa cùng nhau bàn tính chuyện làm phước trong tâm tưởng. Khi mùa mưa đến, họ bắt đầu gieo mè, nhưng gặp hạn hán khiến cây mè gần như chết khô. Các ruộng rẫy lân cận đều chết sạch. Tuy nhiên, rẫy mè của ông U Kyaw Din nhờ gặp mưa đúng lúc nên trổ bông tốt tươi một cách lạ lùng. Đúng như mong ước của bà Ma Shwe Yee, thu hoạch vừa vặn bốn mươi thùng, không thừa không thiếu dù chỉ một nắm. Vào ngày rằm tháng Thadingyut năm 1281 (Miến lịch), họ cúng dường mỗi vị Phật, Pháp, Tăng ba cân dầu và kinh hành nghe pháp. Năm đó làm ăn phát đạt, sản lượng mè lại đúng như ý nguyện nên bà Daw Shwe Yee tiếp đãi những người đến nghe pháp bằng thuốc lá, trầu, trà một cách niềm nở, không biết mệt là gì. Ngay khi mặt trời lặn, họ liền đi đến ngôi bảo tháp ở phía đông nam làng để dâng đèn. Ông U Kyaw Din không rời khỏi bảo tháp. Ông chăm chú nhìn những ngọn đèn cầy, lòng tràn đầy hỷ lạc. Đầu bấc trong chén đèn dần dần chuyển sang màu đen. Những ngọn lửa nhỏ nhảy mót, lung linh không ngừng nghỉ. Dầu trong chén sôi lên sùng sục. Một số chén đèn đã cạn dầu, bấc cháy hết và tắt lịm. ## TRANG 569 Ông U Kyaw Din càng nhìn ngắm, tiếng dầu sôi lách tách do sức nóng và sự bùng cháy rồi vụt tắt của những ngọn đèn càng khiến ông cảm thấy rúng động, da gà nổi khắp người. Giống như vua Mahājanaka và vua Karaṇḍaka thuở xưa, khi nhìn thấy những hàng cây bị gãy cành rụng lá vì hoa trái mà ngộ ra giáo pháp để xuất gia, những chén đèn này dường như cũng đang thuyết cho ông U Kyaw Din một bài pháp nào đó mà không ai hay. Ông U Kyaw Din lập tức ngồi xuống, chắp tay trước Phật và phát nguyện: "Nếu ngay lúc này tôi cầu nguyện, chắc chắn cầu gì cũng được" – Với niềm tin mãnh liệt do hỷ lạc mang lại, ông thầm nghĩ: "Nhờ phước báu cúng dường ánh sáng này, xin cho con được trở thành một vị Tỳ-kheo. Khi thành Tỳ-kheo, nguyện cho chúng sinh có thể thực hành theo đúng những lời con thuyết giảng và giáo huấn" – Ông thuận theo ý nghĩ vừa khởi lên trong tâm mà phát nguyện như thế. Nhưng sau khi nguyện xong, trong lòng ông lại dấy lên sự lo âu, hối hận làm suy giảm ý chí: "Mình làm sao mà thuyết pháp nổi, trong khi chữ nghĩa còn chẳng biết." Đó là bởi ông vẫn nghĩ rằng: "Phải am tường kinh điển thì mới có thể thuyết pháp." Chính tâm thức đó có thể kéo người ta đi lên, nhưng cũng chính nó có thể làm người ta thoái chí. Dù sao đi nữa, ánh sáng của một ngàn ngọn đèn đã xua tan bóng tối. ### Nên đi tìm giáo pháp không chết Quan niệm "Của cải lên thì người dễ chết" đã trở thành một sự chấp thủ trong tâm ông U Kyaw Din. Năm đó, hai vợ chồng ông làm ăn phát tài một cách đặc biệt. Lúc ấy tại thành phố Myingyan đang có dịch hạch, nghĩa trang ngày nào cũng đông đúc người qua lại. Giống như bốn điềm báo lớn (người già, người bệnh, người chết, vị sa-môn) hiện ra trước mắt Thái tử, ông U Kyaw Din cũng nhìn thấy những điềm báo của cái chết đang cận kề. "Nếu chẳng may vướng vào trận dịch hạch này mà đi đời, thì mình chẳng còn công đức nào ra hồn để làm nơi nương tựa cả" – Nghĩ đến cái chết đang rình rập, ông tự kiểm điểm bản thân và càng thấy rùng mình sợ hãi hơn. Vào một đêm tháng Tabaung, ông U Kyaw Din hốt hoảng bật dậy khỏi giường, miệng lẩm bẩm những âm thanh không rõ lời, lay bà Ma Shwe Yee thức giấc. Bà Ma Shwe Yee hốt hoảng ngồi dậy: "Có chuyện gì vậy ông Kyaw Din?" Ông U Kyaw Din run rẩy nói: ## TRANG 570 "Shwe Yee à, bà thử sờ ngực tôi xem, tôi sắp chết rồi bà ơi..." – Nói đoạn, ông kể lại giấc mơ của mình. "Shwe Yee này, tôi thấy ở trong cái rạp trước nhà mình, có một pho tượng Phật ngự đến, tượng cứ rung rinh rồi mỉm cười với tôi. Thế là tôi lấy tráp cơm từ tay bà để tự thân dâng cúng. Khi dâng cơm, tượng Phật nói: 'Chúng sinh thật là rắc rối, ta chỉ nói chuyện lúc này thôi, sau này sẽ không nói nữa.' Thôi bà... cho tôi xin cây nến để cúng dường Phật đi. Chắc là tôi sắp chết rồi, nên Đức Phật mới ngự đến nhắc nhở để tôi kịp làm chút công đức cuối cùng đó" – Ông kể lại. "Nếu ông hứa không kể chuyện giấc mơ này với bất kỳ ai, tôi sẽ đưa nến cho ông" – Sau khi ông cam đoan, bà mới đưa nến cho ông. Ông U Kyaw Din cầm nến và lập tức đi thẳng về phía chùa. Đến nơi, ông gặp người bạn là U Chi Tine. Khi được hỏi lý do, ông kể rằng vì sợ chết nên đến cúng dường đèn. U Chi Tine hỏi tuổi tác, năm sinh rồi bắt đầu bấm đốt ngón tay tính toán. "Hèn gì... Munn Kyaw Din à, ông đang rơi vào hạn sao Thổ (Saturn) đấy. Ừ thì... sợ thì cũng đừng có sợ quá, nhưng tôi thấy trong nhà ông cũng có điềm báo 'vật hai chân rời đi' đấy" – U Chi Tine phán. "Này... đừng có nói xằng nói xiên nghe cha, tôi đã đang sợ muốn chết rồi đây này" – Khi ông Kyaw Din nói vậy, U Chi Tine bồi thêm: "Không phải tôi nói đâu, là thuật chiêm tinh nói đấy" – Vì bị dọa thêm như vậy, ông U Kyaw Din càng trở nên hoang mang và sợ hãi tột độ. Vì quá sợ cái chết, ông quyết tâm sẽ nỗ lực tìm kiếm "giáo pháp không chết" bằng cách tinh tấn lên chùa lễ Phật. Ông cũng dặn dò và khẩn khoản nhờ hai người bạn là U Chi Tine và U San Tin hàng ngày nhớ gọi ông cùng đi lễ chùa. Mọi nhân duyên thật là vi diệu. Nghiệp lực đã được định sẵn và vận hành một cách chuẩn xác, khi thời khắc đã cận kề, nó liền thúc đẩy cuộc đời ông chuyển biến một cách nhanh chóng. Không lâu sau đó, vào một đêm trăng sáng, ông U Kyaw Din cùng với anh San Tin ngồi trò chuyện ở sập gỗ trước nhà rồi cả hai cùng ngủ quên đi. Chừng một tiếng sau, ông U Kyaw Din giật mình lay anh San Tin dậy và hỏi dồn dập: "Này... anh nói gì tôi chẳng hiểu, nói lại tôi nghe xem nào" – Anh San Tin còn đang ngái ngủ, ngơ ngác đáp: "Tôi có nói gì đâu?" – Thấy anh San Tin ngơ ngác như vậy, ông U Kyaw Din mới nhận ra là mình vừa nằm mơ thấy hai người đang nói chuyện với nhau, nhưng nghe không rõ nên mới hỏi lại như thế...