## TRANG 664 610 **Ngài Sayadaw** khi đi thường bước đi thoăn thoắt. Khi nói chuyện, Ngài cũng thường nói ngắn gọn, dứt khoát và mạnh mẽ. Có một lần, **ông U Kun Yin** cùng một nhóm người từ thị trấn Nyaunglebin đến thăm Ngài Sayadaw. Khi thấy Ngài đi khất thực về đến đầu làng, họ định đón và đi theo Ngài về chùa. Khi Ngài bảo: “Hãy ở lại đó,” vị trưởng đoàn là **ông U Kun Yin** thưa rằng: “Bạch Ngài, chúng con lặn lội từ tận Nyaunglebin đến đây,” rồi họ cứ thế bám đuôi đi theo Ngài trên con đường rừng. Khi đi được khoảng nửa quãng đường: “Này các thí chủ, hãy đứng yên tại đó,” Ngài quay lại quát với giọng dứt khoát, khiến họ chẳng hiểu chuyện gì, đành phải đứng khựng lại. Họ sợ hãi tự hỏi: “Phải chăng có hổ dữ phía trước?” Thấy mình đã trái lời ngăn cản mà cố tình đi theo, họ hối hận, chỉ biết đứng nhìn Ngài phía trước với đủ thứ suy nghĩ trong đầu. “Hả... Ngài Sayadaw không còn ở đó nữa. Chỉ còn mỗi chiếc y đứng sừng sững thôi,” một người kinh ngạc thốt lên. Quả thực, bóng dáng Ngài Sayadaw đứng phía trước dần biến mất, chỉ còn lại chiếc y cuộn tròn đứng sừng sững như đang mặc trên người. Họ không hiểu vì sao, chỉ biết đứng sững sờ, kinh ngạc đến lặng người. Mãi cho đến khi nghe tiếng gọi: “Nào... nào... hãy đi theo ta,” họ mới tiếp tục bước đi. Vì không dám bạch hỏi Ngài nên họ cũng chẳng rõ sự tình “như thế nào”. Dù thế nào đi nữa, phong thái và trách nhiệm của những bậc Thánh nhân (A-la-hán) vốn dĩ sâu mầu, huyền bí mà hàng phàm phu không thể hiểu thấu, và các Ngài cũng thấy không cần thiết phải cho biết. Qua đây cần ghi nhớ rằng: không phải bậc Thánh nhân có thần thông nào cũng đắc được thần thông như ý muốn. Trong chuyện chim đại bàng bắt rồng, dù có nhiều bậc Thánh nhân **đắc Lục thông** (Abhiññā) ở đó, nhưng cuối cùng một vị Tăng trẻ mới tu được tám hạ đã phải biến hóa ra ngọn núi lớn để cứu giúp. (**Thanh Tịnh Đạo I, 150**). Chỉ khi có được sự thuần thục (**Vasībhāva - Tự tại**) thì mới có thể thi triển thần thông trong nháy mắt như ý muốn. Điều này cho thấy Ngài Sayadaw đã đạt đến trình độ **Tự tại** vô cùng điêu luyện. #### Tránh né vì sợ, nhưng lại bị vây quanh Ngài Sayadaw thường cho phép đâm bái vào giờ thọ thực và một lúc vào buổi chiều. Đôi khi Ngài thuyết pháp khoảng một giờ. Ngài không thích việc người ta cứ thưa gửi, nói năng quá nhiều. ## TRANG 665 611 Bởi nghe danh Ngài có đại uy lực nên những người đến khẩn cầu không phải là ít. Từ những người cầu thi đỗ, người muốn trở nên giàu có, cho đến những người đang gặp tai ương, bệnh tật; không thiếu những người xem các bậc thiện tri thức như những thầy pháp, thầy bùa để nương nhờ. Vì không có nhiều cơ hội để nói chuyện trực tiếp, họ thường viết thư để dâng lên Ngài. Mỗi khi Ngài chấp nhận gặp, Ngài thường cầm các lá thư lên xem qua loa rồi đặt sang một bên, đôi khi xấp giấy ấy cao đến cả gang tay. Đôi khi, nếu thấy cần thiết, chính Ngài Sayadaw sẽ tự mình ra tay cứu giúp. Một ngày nọ, có hai vợ chồng từ Mawlamyine dâng thư lên Ngài. Người chồng vừa khóc vừa thưa: “Bạch Ngài, con gái chúng con đã bị quân phiến loạn bắt đi từ ngày... đến nay vẫn chưa tìm thấy. Xin Ngài cứu giúp con chúng con.” Theo thói quen, Ngài Sayadaw cầm lá thư lên xem qua loa rồi đặt sang bên cạnh, không phán bảo điều gì. Ngày hôm sau, nghe nói người phụ nữ đó đã từ trong rừng trở về. Khi được hỏi sự tình, cô kể rằng nhóm quân phiến loạn bất ngờ bị quân đội chính phủ bao vây, chúng hoảng loạn tháo chạy, cô cũng nhân cơ hội đó mà thoát ra được và đi đúng vào con đường dẫn về Mawlamyine. Trong một sự việc tương tự, hai cô gái trẻ bị quân phiến loạn bắt giữ đang ngồi khóc lóc, thì bỗng thấy Ngài Sayadaw hiện ra phía trước và bảo: “Đừng lo, đừng khóc nữa, sắp được tự do rồi,” nói đoạn Ngài biến mất, và quả nhiên ngay sau đó họ đã thoát nạn. (Như đã từng kể chuyện vị đạo sĩ – tiền thân của **Bāka Brahmā** – đã dùng thần thông biến ra quân đội để cứu dân làng **Gocara** khỏi đám cướp.) #### Ngồi yên mà làm việc không ngơi nghỉ Các bậc Thánh nhân không những không bao giờ nói: “Đó là do ta làm,” mà còn sợ người khác nhận ra nên thường ẩn mình sâu trong rừng núi. Các Ngài chỉ luôn hướng đến lợi ích của chúng sinh và giáo pháp, vì vậy chúng ta không nên làm phiền các Ngài bằng những việc cá nhân nhỏ nhặt. Dù trong khuôn khổ giới luật hay trong phạm vi vận hành của nghiệp lực (**Kammassakatā**) của chúng sinh, các Ngài vẫn làm việc suốt 24 giờ không nghỉ. (Dù **chúng sinh** không hề hay biết), ngoại trừ việc mang lại lợi ích và an vui cho số đông, các Ngài ## TRANG 666 612 không còn việc gì khác để làm. Các Ngài dành trọn thời gian để thực hiện tâm nguyện ấy. Chúng ta nên hiểu rằng: “Càng tĩnh lặng bao nhiêu, càng làm được nhiều việc bấy nhiêu.” Đa số hàng phàm phu không cảm nhận được nguồn năng lực của bậc Thánh nhân này, cứ ngỡ rằng phải nói năng, chạy tới chạy lui mới gọi là làm việc, nên đã: “Ngồi thiền chỉ là lãng phí thời gian. Việc xuất thế gian là từ bỏ việc đời để chỉ lo giải thoát cho riêng mình,” v.v. Đó là những lời nói sai lầm. Hãy tỉnh táo và cố gắng tìm hiểu cho đúng. #### Cứu giúp khi thấy có lợi ích **Ông U Tha Khin** ở làng Kywe Chan là một bậc trưởng thượng khá giàu có, vì không dám ở lại làng nên ông đã chuyển đến thị trấn Paung sinh sống. Một ngày nọ, khi từ thị trấn về thăm làng, ông đã bị quân phiến loạn bắt dọc đường. Đó là những kẻ đang rình rập để giết ông. Tên tướng cướp cùng hai đàn em dẫn ông vào rừng sâu, sau đó trói ông chặt vào gốc cây để không thể trốn thoát. Trong lúc kẻ thù đi nơi khác, **ông U Tha Khin** cố gắng niệm tưởng các ân đức Phật (Guṇadhamma), nhưng tâm ông không thể định tĩnh mà luôn bị nỗi sợ hãi cái chết bủa vây. Đột nhiên, gương mặt Ngài Sayadaw hiện lên trong tâm trí, ông hướng lòng về nơi Ngài đang ngụ và khẩn khoản: “Bạch Ngài Sayadaw, xin cứu con với,” ông vừa thốt lên lời cầu cứu thì ngay sau đó, Ngài Sayadaw đã xuất hiện trước mặt **ông U Tha Khin**. Trong khi ông còn đang bàng hoàng kinh ngạc: “Thí chủ hãy đi đi,” Ngài nói khiến ông không tin vào tai mình. Phải đến khi Ngài nhắc lại lần thứ ba, ông mới nhìn lại mình và thấy các dây trói đã tự động tuột ra, ông liền tháo chạy và thoát nạn. Ngày hôm sau khi đến chùa, thái độ của Ngài Sayadaw vẫn không có gì khác thường. **Ông U Tha Khin** vì quá đỗi vui mừng và biết ơn nên không thể không bạch thưa chuyện cũ... “Phải... chuyện như vậy cũng có thể xảy ra,” Ngài chỉ bình thản đáp lại như thế. Một lúc sau: “Ông có nhớ mặt tên tướng cướp đó không?” “Bạch Ngài, con nhớ ạ.” “Ừ... hắn ta sắp gặp tai nạn rồi,” Ngài chỉ phán một câu đầy vẻ trầm ngâm như vậy.