## TRANG 679 **Các Vị A-la-hán Và Những Bậc Phi Thường** “Các vị thầy dạy ở chùa của chúng con có nằm mộng thấy rằng Ngài là một bậc phi thường, một bậc cao thượng vĩ đại, nên đã bảo chúng con hãy đến đảnh lễ Ngài. Vì vậy, chúng con tìm đến đây để chiêm bái và đảnh lễ Ngài, bạch Ngài,” những người khách thưa trình như vậy. Khi đó, những vị đang tu học tại ngôi chùa địa phương lại càng thêm kinh ngạc. Riêng về phần Ngài, thái độ vẫn không hề thay đổi. Những người đến đảnh lễ như vậy vốn dĩ thường xuyên xuất hiện. Ngài chỉ thuyết giảng về giáo pháp Vipassanā (Minh sát) rồi cho họ ra về. ### Sự Bao Dung Và Nhẫn Nhịn Khi Ngài nhìn thấy đám thanh niên trong làng lén hái trộm xoài trong chùa bằng cách dùng xà-ông (payson) để đựng, Ngài liền lánh đi chỗ khác để người hái không nhìn thấy mình. Đối với các chú tiểu và vị Tỳ-khưu đang bất bình, Ngài ngăn cản rằng: “Họ vì muốn ăn nên mới hái, cứ để họ hái đi các con, đừng có quấy rầy họ.” Khi những cô gái trẻ đến gánh nước tiện tay ngắt hoa bừa bãi làm gãy cả cành lá, các chú tiểu lại bạch trình với Ngài, Ngài liền an ủi rằng: “Con gái thì vốn dĩ thích hoa mà, cứ để họ hái đi.” Khi các thiện nam tín nữ trong làng có dịp dọn dẹp căn phòng nghỉ (phòng hạnh phúc - kyat-thay-khan) vốn đã nhiều năm không được lau chùi, họ đã rùng mình kinh hãi khi thấy rệp đậu dày đặc từ gối, chăn cho đến màn (mùng). Khi thấy họ mang đồ ra phơi nắng, Ngài ngăn lại: “Thôi... cứ để yên đấy con, làm xáo trộn chỗ ở của các chúng sinh là điều không tốt đâu.” Trong suốt nhiều năm, Ngài dành trọn thời gian để hướng tâm vào giáo pháp và hiếm khi rời khỏi căn phòng nghỉ của mình. Có một lần Ngài lâm bệnh, các thiện nam trong làng thay phiên nhau đến chùa ngủ lại để chăm sóc Ngài vào ban đêm. Một đêm nọ, trong lúc những người canh giữ đang ngủ say, Ngài cảm thấy khát nước nên đã tự mình lết người đi một đoạn khoảng mười bộ đến chỗ bình nước để uống. Lúc Ngài đang run rẩy trở về giường thì những người hộ trì mới thức giấc và dìu Ngài nằm xuống. Ngài vốn không muốn làm phiền hay tăng thêm gánh nặng cho người khác vì bản thân mình. Một lần nọ, có trận cuồng phong lớn làm cây cối và nhà cửa đổ sập. Ngôi chùa lớn cũng nằm trên đường đi của gió nên rung chuyển dữ dội và bị nghiêng lệch. Mọi người đều tìm chỗ ẩn nấp hoặc chạy thoát thân. Riêng Ngài vẫn ngồi yên tại chỗ, không hề dao động, vẫn giữ phong thái ung dung và điềm tĩnh như bình thường. ## TRANG 680 ### Sự Rộng Rãi Và Lòng Tri Túc Bất cứ vật thực hay đồ dùng nào nhận được, Ngài không bao giờ giữ lại làm của dư thừa. Ngài không tích trữ cho ngày mai mà luôn tìm cơ hội để bố thí hết sạch. Việc làm phước thiện của Ngài chưa bao giờ gián đoạn. Có một lần, các thí chủ vô tình vào thăm phòng nơi Ngài đang nghỉ, họ thấy Ngài đang quấn y trùm đầu nằm giữa tiếng muỗi vo ve. Họ không biết chiếc màn (mùng) của Ngài đã biến mất từ lúc nào. Khi được hỏi về nguyên cớ, Ngài chỉ ôn tồn bảo: “Có một người không có màn để ngủ nên đã đến xin, ta đã tháo ra tặng cho người đó rồi.” Thế là các thí chủ phải lập tức may tấm màn mới để dâng cúng. Lại có lần Ngài lâm bệnh kéo dài, đến mức không còn bộ y dư nào để thay đổi, người ta phải đi gấp xuống Yangon để mua y về dâng cúng. Ngài thường không dùng điểm tâm buổi sáng. Đến giờ quy định, Ngài sẽ đi đến gian phòng bên cạnh nơi thường bày biện trà để dùng. Các đệ tử Tỳ-khưu thường chuẩn bị sẵn sàng để dâng lên Ngài. Tuy nhiên, đôi khi các vị Tỳ-khưu bận việc Phật sự phải đi xa, do sự sơ suất của các chú tiểu mà không ít ngày bình trà không được chuẩn bị. Ngài không hề lên tiếng quở trách hay ra lệnh cho bất kỳ ai. Đến giờ Ngài vẫn cứ theo lệ thường mà đi ra, nếu thấy không có ai dâng trà thì đến giờ Ngài lại lặng lẽ trở vào căn phòng nghỉ của mình. Vào những năm cuối đời khi tuổi cao sức yếu và bị bệnh tật dày vò, ông Ú Maung Kan – người phụ trách y tế chăm sóc Ngài suốt hai năm – đã kể lại: “Dù bệnh tình có tiến triển nặng đến đâu, khi được hỏi thăm, Ngài vẫn luôn mỉm cười gật đầu. Tôi chỉ còn cách nhìn sắc mặt và cử chỉ của Ngài mà điều trị thuốc thang thôi.” ### Phân Thân Để Đi Khất Thực? Có một lần, rất nhiều người từ làng In-ma-le-seik cách làng Ne-tha-mein khoảng tám dặm mang theo lễ vật đến đảnh lễ Ngài. Khi biết Ngài đang lâm bệnh không thể rời khỏi phòng, những người đến đảnh lễ đều vô cùng kinh ngạc. ## TRANG 681 **Các Vị A-la-hán Và Những Bậc Phi Thường** “Hồi sáng này Ngài vừa mới vào làng của chúng con để khất thực, chính con đã dâng sới vật thực vào bát của Ngài mà,” một người thí chủ thưa với vị Tỳ-khưu hộ trì khi chưa được diện kiến Ngài. Trong lúc vị Tỳ-khưu còn đang lúng túng chưa biết trả lời sao thì người đó nói tiếp: “Con còn hỏi chú tiểu đi theo sau Ngài rằng: ‘Tên con là gì? Cha con là ai?’ nữa mà.” “Vậy chú tiểu đó trả lời thế nào?” vị Tỳ-khưu hỏi. “Con cũng không rõ nữa. Chú ấy nói tên là Maung Pauk Sa, là con của anh Tin Phe và chị Tin Ngwe,” người đó khẳng định chắc chắn. Vị Tỳ-khưu sực nhớ ra liền gọi ngay chú tiểu Maung Pauk Sa đang chơi gần đó đến hỏi thì chú tiểu thưa rằng sáng nay chú không hề đi đâu cả. Mọi người đều mang lòng hoài nghi vì không ai tìm được câu trả lời. Họ cùng nhau tha thiết khẩn cầu vị Tỳ-khưu hộ trì cho phép được đảnh lễ Ngài. Cuối cùng, vị Tỳ-khưu phải vào phòng để dìu Ngài ra ngoài. Các thiện nam tín nữ khi đó đều có chung một suy nghĩ thuần thành: “Quả thực đúng như chúng ta dự đoán. Những lời đồn đại rằng Ngài là một vị A-la-hán chắc chắn là sự thật.” Với tâm thành kính, họ cùng nhau đảnh lễ Ngài. Ngài đã ban cho họ một vài lời giáo pháp ngắn ngủi. Ở những ngôi làng xa xôi khác, những tin đồn về việc Ngài xuất hiện đi khất thực như vậy cũng thường xuyên xảy ra. Khi các đệ tử gạn hỏi về việc này, Ngài chỉ đáp rằng: “**Tâm đã hướng về nơi đó.**” Câu trả lời này thật vô cùng thú vị. Điều đó cho thấy rõ ràng đây không phải là sự tác động của chư Thiên. Một tâm thức có năng lực Định (Samādhi) và Giới (Sīla) mạnh mẽ, chỉ cần một niệm hướng tâm là có thể đạt đến kết quả phi thường như vậy. Chúng ta nên suy xét điều này để nỗ lực tu tập tâm từ (Mettā) và các pháp hành thiền. ### Chỉ Người Trong Cuộc Mới Biết Hai ngày sau khi Ngài viên tịch, các chất thải sinh lý vẫn thoát ra tự nhiên như người bình thường khiến mọi người phải lau dọn. Ngài cũng đã di huấn rằng không được hỏa táng mà hãy đưa kim thân vào trong bảo tháp (gū). Trong cuốn tiểu sử có ghi lại rằng, kim thân của Ngài vẫn luôn mềm mại, tay chân có thể co duỗi cử động bất cứ lúc nào, và tóc của Ngài vẫn thường xuyên được cạo sạch.