## TRANG 181


Vì không dò hỏi được tung tích là ngài đang ở nơi nào, nên [ngài Shin Saddhammālaṅkāra] đã một mình tìm đến tu viện Pabā-chaung.

### Chuẩn bị trước khi vào thiền đường

Ngài Shin Saddhammālaṅkāra đến đảnh lễ bậc đắc Thiền (jhāna-lābī) tại tu viện Pabā-chaung và cung kính khẩn cầu ngài ban truyền pháp hành thiền (kammaṭṭhāna). Sau đó, vị thầy đã khai thị các chuẩn bị sơ khởi (parikamma) cho pháp hành Minh sát vốn là điều mà các hành giả phải tuân thủ nghiêm ngặt. Ngài ra lệnh phải tuyệt đối tránh xa **10 pháp chướng ngại (palibodha)**.

Vị thầy dạy rằng: “Này hiền giả, trước hết phải làm cho Giới hạnh được thanh tịnh. Không có đôi chân của Giới thì không thể tiến bước. Dẫu phân tích chi tiết theo 227 giới luật thì rất nhiều, nhưng nếu có thể giữ gìn ba nghiệp thân, khẩu, ý thì coi như đầy đủ. Trong ba điều đó, nếu chế ngự được tâm mình thì không còn giới luật nào là nặng nề nữa. Mọi thứ sẽ trở nên nhẹ nhàng. Ngoại trừ tám món vật dụng thiết yếu (bát kỉnh pháp/bát phụng sự), không được giữ thêm bất cứ vật tư hữu nào. Nếu giữ đồ dư thừa, dù sống một mình cũng không gọi là bậc độc cư (ekacāra). Như câu ‘vị sa-di không dứt khói thì chưa thực sự xuất gia’, nếu cứ nuông chiều theo vị giác thì không bao giờ dứt được; phải biết tri túc với những gì mình có. Này hiền giả, ông có làm được không?”

Ngài Shin Saddhammālaṅkāra thưa rằng: “Con nhất định sẽ tuân theo mọi lời thầy dạy.”

### Niệm hơi thở và "túi ngọc báu"

Khi đó, vị thầy tiếp tục dạy rằng:

“Này hiền giả, tốt lắm. Nếu đã vậy, trước hết ông hãy hướng tâm vào ân đức Phật trước bảo tháp và hành lễ. Hãy dâng hiến cả thân và mạng sống lên đức Thế Tôn một cách không hối tiếc, rồi sau đó mới nỗ lực tu tập tâm từ (metta). Sau khi hướng tâm về đạo quả Niết-bàn (Nibbāna), ông phải thực hành pháp niệm hơi thở (ānāpāna-kammaṭṭhāna). Phải tỉnh giác theo dõi hơi thở ra và hơi thở vào tại đầu mũi, mỗi khi nó chạm vào thì phải biết rõ. Đừng để tâm rong ruổi ra ngoài. Thiền định không khó, chỉ cần có đức tin (saddhā) và sự tinh tấn (viriya) mà thôi. Này hiền giả, hãy chỉ hướng tâm đến Đạo vô vi (Asaṅkhata) và Niết-bàn cao thượng.

Dẫu cho hôn trầm (thīna-middha) và vô minh (avijjā-moha) có xâm chiếm đến mức phải nằm xuống nghỉ ngơi, cũng không được buông lơi sự tỉnh giác tại đầu mũi. Giống như tư thế ngủ của sư tử chúa, khi thức dậy, tư thế thân mình và chân tay không được xáo trộn. Ngoài ra, giống như người đàn ông mang theo túi vàng và ngọc quý đi đường dài, dù muốn ngủ cũng không dám ngủ. Dẫu cho quá mệt mỏi mà 

## TRANG 182

ngủ thiếp đi dưới một bóng cây, nhưng vì vẫn lo lắng cho tài sản nên không ngủ một cách bình thản, mà hễ thức dậy là tay liền nắm chặt túi vàng; ông cũng phải bảo vệ hơi thở ra, hơi thở vào như thế đó, này hiền giả.

Nếu chưa thể nắm bắt rõ ràng pháp niệm hơi thở (ānāpāna kammaṭṭhāna), thì khi đi khất thực, khi đi múc nước, hễ bước chân trái thì biết là chân trái, bước chân phải thì biết là chân phải; phải chú tâm tỉnh giác đặt vào bàn chân mà ghi nhận.

Này hiền giả, ông là người thông suốt kinh điển Pháp học (Pariyatti) nên rất tốt. Những người không thấu hiểu kinh điển thường quá tin vào kiến giải cá nhân dẫn đến sai lạc. Hãy cố gắng giữ cho Tín - Tuệ và Tấn - Định được quân bình, này hiền giả.” Vị thầy đã chỉ dạy tỉ mỉ mọi điều liên quan đến pháp hành thiền không thiếu sót điều gì.

### Không ngủ không nghỉ, dẫu có chết cũng không sờn

Ngài Shin Saddhammālaṅkāra tìm được một hang động tại tu viện Pabā-chaung để bắt đầu công phu. Trước tiên ngài hành lễ, dâng hiến trọn vẹn thân thể cho đức Thế Tôn không chút tiếc rẻ. Sau đó ngài rải tâm từ và hồi hướng công đức. Trong quá trình thực hành, ngài bị các chướng ngại như si (moha) và hôn trầm (thīna-middha) hành hạ; ban ngày thì nỗ lực, ban đêm lại bị vô minh che lấp, tâm thức lúc mờ lúc tỏ (một lớp vô minh xen kẽ một lớp trí tuệ). Ngài phải đi kinh hành, rửa mặt bằng nước lạnh, đọc tụng kinh điển, nhéo tai... để chế ngự cơn buồn ngủ.

Sau bốn, năm ngày, vị thầy dạy rằng:

“Này hiền giả, nếu không thể chịu đựng được mà đi ngủ, ông sẽ mãi chìm đắm trong vòng luân hồi không bao giờ tỉnh thức. Ông đã ngủ quá đủ rồi. Đối với một hành giả, có một ‘nơi không buồn ngủ’, hiền giả phải đạt đến đó mới được.”

Nghe lời dạy đó, với đức tin và sự tinh tấn không chùn bước, ngài thưa:

“Con xin được phép thọ trì hạnh đầu đà Nhất tọa thực (Nisajja-dhutaṅga) nếu thầy cho phép.” Vị thầy liền khuyến khích ngài thực hiện.

Hạnh đầu đà Nisajja (hạnh không nằm) nghĩa là vị hành giả phát nguyện không nằm ngủ dù ngày hay đêm. Không chỉ là không ngủ, mà ngay cả khi thức cũng không được đặt lưng xuống giường. Đây là một phương pháp đại nguyện để tiêu diệt tận gốc si và hôn trầm. Bậc thánh nhân ấy đã nỗ lực với tâm niệm “dẫu không ngủ không nghỉ mà phải chết cũng cam lòng”, thậm chí không màng đến việc thân thể đang lâm bệnh. Trong lúc thực hành, vì hôn trầm quá mạnh, có khi ngài ngã quỵ ngay khi đang đi kinh hành. Nhưng hễ ngã xuống, ngài lại gượng dậy tiếp tục bước đi.

Vào một đêm nọ, ngài lên bảo tháp Puñña-shin tại Pabā-chaung, không chỉ trước vị thầy mà còn trước tôn tượng đức Phật, ngài đã cung thỉnh thọ trì hạnh Nisajja-dhutaṅga một cách nghiêm cẩn hơn nữa: “Tôi nguyện từ nay cho đến trọn đời, chừng nào chưa đắc quả Alahan, tôi sẽ không nằm ngủ.”

## TRANG 183


Ban đầu tưởng chừng như rất khó khăn, nhưng khi đức tin, nguyện lực và sự tinh tấn dâng cao thì mọi việc trở nên dễ dàng.

Chẳng bao lâu, ngài bước vào giai đoạn Tuệ Minh sát sơ khởi (Taruṇa-vipassanā) và Tuệ Kiến thực như (Yathābhūta-ñāṇa), quan sát thấy rõ sự sinh diệt của danh và sắc. Ngài đã có thể đoạn trừ phiền não bằng phương pháp Đoạn trừ từng phần (Tadaṅga-pahāna) và Chế ngự (Vikkhambhana-pahāna). Theo chú giải Tăng Chi Bộ (Aṅguttara Aṭṭhakathā), những ai nỗ lực tu tập Minh sát Chánh kiến như vậy, nếu không đắc quả Alahan ngay trong kiếp này thì cũng không quá bảy kiếp nữa.

Trong số các hành giả tăng tục tại Pabā-chaung, danh tiếng của ngài Shin Saddhammālaṅkāra ngày một vang xa, ngài trở thành vị đệ tử khiến thầy vô cùng hài lòng và an tâm.

Vào một ngày nọ, ngài xin phép vị thầy đắc Thiền để rời khỏi Pabā-chaung, vì ngài nhận thấy mình có trách nhiệm phải báo tin cho ngài Shin Visuddhācāra như lời hứa trước kia. Sau khi rời đi, ngài dò hỏi tin tức của ngài Shin Visuddhācāra nhưng không thấy tăm hơi, bèn quay về tu viện cũ là Moe-hti ở kinh thành Ava. Lúc đó, ngài Shin Visuddhācāra sau hai, ba năm bôn ba tìm thầy không thành, đang tạm dừng chân dạy học tại tu viện Moe-hti để khuây khỏa tâm trí, nên hai người đã gặp lại nhau. Sau khi hàn huyên tâm sự và nghe kể về vị thầy tại Pabā-chaung, ngài Shin Visuddhācāra đã đồng ý cùng đi đến đó. Hai vị cùng rời tu viện Moe-hti, đến đảnh lễ bậc đắc Thiền và cùng nhau tọa thiền.

Chẳng bao lâu sau, ngài Shin Saddhammālaṅkāra sau khi đã nỗ lực tu tập đạt được kết quả như ý, đã cung kính đệ trình lên thầy và rời khỏi Pabā-chaung. Ngài chọn làng Nat-su thuộc huyện Lamain, phía đông thành phố Amarapura làm nơi khất thực (gocara-gāma) và dừng chân trú ngụ. Ngài vừa tự mình tu tập pháp thiền Định và thiền Minh sát, vừa hướng dẫn phương pháp cho đông đảo tăng tục.

### Bệnh càng nặng, nỗ lực càng cao

Thời gian trôi qua, ngài Shin Saddhammālaṅkāra mắc phải một căn bệnh hiểm nghèo vô cùng đáng sợ. Dù cơn đau có dữ dội đến mức nào, ngài vẫn âm thầm chịu đựng, chưa bao giờ đặt đầu và lưng xuống gối hay giường (không hề nằm ngủ), vẫn luôn ngồi kiên cố thực hành thiền định. Các đệ tử khi nhìn thấy cảnh tượng đó đều không khỏi xót xa, thương cảm. Cuối cùng, các đệ tử cùng nhau bàn bạc và thưa rằng:

“Bạch thầy, thầy đã quá nhọc nhằn rồi, bệnh tình cũng cần được thuyên giảm. Cúi xin thầy tạm xả hạnh đầu đà Nhất tọa (Nisajja-dhutaṅga), đợi đến khi sức khỏe bình phục thì hãy tiếp tục nỗ lực tu hành.” Ngài đã từ chối lời khẩn cầu đó...