## TRANG 463

# Các Bậc Alahan và Những Vị Đặc Biệt

Rất ít người tin rằng có sự liên đới chặt chẽ giữa lối sống đạo đức và các hiện tượng tự nhiên. Tuy nhiên, trong các bộ kinh như Valahaka Samyutta (Vân Tản Tương Ưng) cùng các bản Chú giải, đức Thế Tôn đã thuyết giảng và giải thích điều này rất tường tận.

Vì không tin tưởng, người ta thậm chí không buồn thực hành thử một đức hạnh nào để rồi không tìm thấy được điều gì đáng tin cậy. Họ lại quay sang nương tựa vào vật chất, nhưng khi đối mặt với thiên tai như hạn hán, lũ lụt, hỏa hoạn, sạt lở đất hay động đất, các nhà khoa học duy vật cũng chẳng thể thốt lên rằng "chúng tôi bó tay", mà chỉ dùng những lời lẽ hoa mỹ để che đậy sự bất lực. Thật đáng thương thay cho kiếp người khi không nhận ra rằng "tự thân mới là nơi nương tựa".

Ngày nay, nên có những người dám thử nghiệm và nghiên cứu sức mạnh của Pháp giống như vua Brahmadatta thuở xưa. Một lần, trong khi đi viếng thăm kinh thành, nhà vua đã đến gặp một vị đại đạo sĩ ở vùng Himalaya. Vị đạo sĩ đãi vua bằng hạt bàng rừng vốn là thức ăn hàng ngày. Thấy hạt bàng có vị ngọt lịm lạ thường, vua hỏi nguyên do, đạo sĩ đáp:

"Khi các bậc quân vương và dân chúng sống đúng Pháp, hoa trái sẽ dồi dào dưỡng chất và ngon ngọt. Ngược lại, nếu không sống theo Pháp, chúng sẽ trở nên còi cọc và mất đi hương vị."

Vả chăng, nhà vua chưa tin nên quyết định "thực nghiệm". Khi trở về nước, vua cai trị bằng sự bất công, làm mọi việc tùy tiện theo ý mình rồi quay lại chỗ đạo sĩ. Lần này, khi ăn hạt bàng rừng, vị của nó lại vô cùng đắng chát. Khi ấy, vua mới cúi đầu thừa nhận lời dạy của đạo sĩ là đúng đắn (Trích chuyện tiền thân Rajovada, nhóm Bốn Pháp).

### Ngôi chùa được chư Thiên dâng vật phẩm

Có một năm nọ, tình trạng hạn hán xảy ra khắp nơi. Ngay cả vùng Nyaung Lunt cũng bị khô hạn, khiến việc khất thực của chư tăng trong chùa gặp nhiều khó khăn, thiếu thốn. Một ngày nọ, khi ngài Sayadaw đang đi dạo từ chùa hướng về phía đại Bảo tháp, ngài bỗng thấy một lá thư bằng lá thốt nốt còn rất mới và sáng bóng. Ngài nhặt lên xem thì thấy những dòng chữ lạ lùng:

"Bạch Ngài, cầu xin các Ngài đừng lo âu về bốn món vật dụng, hãy cứ an nhiên mà nỗ lực tu hành."

Sau buổi lễ bái Phật tối hôm đó, ngài Sayadaw đã giáo huấn chư tăng rằng:

"Này các thầy, hãy lo thanh lọc giới hạnh và phát triển tâm từ, hãy chuyên tâm vào việc tu học. Tình cảnh hiện nay chưa đến mức tồi tệ như thời đức Phật trú ngụ tại thành Veranja đâu. Chư Thiên thiện lành đang bảo hộ để chư tăng không phải phiền lòng. Đến đúng thời điểm, mọi việc sẽ ổn thỏa thôi. Việc của mình thì mình cứ làm. Sự giáo huấn (Anusasani)


## TRANG 464

và thần thông được gọi là giới hạnh, tâm từ này có sức mạnh vô song mà chính chúng ta đôi khi không nhận ra. Chư Thiên thiện báu (Sammaneva) cũng nhờ nương vào chúng ta mà tích lũy được vô lượng công đức. Mỗi khi sắp tụng kinh Paritta, chúng ta thường nguyện:

**'Yaṃ amhehi kataṃ puṇyaṃ, sabbasampatti sādhakaṃ'** = Nguyện cho công đức chúng con đang làm đây, có khả năng đem lại mọi sự hạnh phúc từ chuyển luân thánh vương, chư Thiên, Phạm thiên cho đến cứu cánh Niết-bàn. Xin các vị thiện thần, Phạm thiên hãy cùng thọ hưởng phần phước đức này và hoan hỷ tùy hỷ.

Mặc dù chúng ta không nhìn thấy, nhưng chư Thiên biết rõ và họ rất biết ơn vì nhờ đó mà sự an lạc và phước báu của họ tăng trưởng. Vì vậy, các thầy hãy cố gắng. Hãy nhớ rằng chư Thiên đang hỗ trợ bồi đắp Ba-la-mật và hộ trì giáo pháp để giới hạnh và lòng từ của các thầy sớm trổ quả hiện tiền (Diṭṭha-dhamma-vedanīya)."

Chẳng bao lâu sau, có những lời đồn truyền đi rằng người ta thấy ngài Sayadaw Nyaung Lunt cùng sư U Zo đang quét dọn trong khuôn viên chùa gần một ngôi làng tên là Te Myint ở phía đông Nyaung Lunt. Lại có tin tại một ngôi làng gần thị xã Lewe, khi dân làng đang dâng đặt bát cho ngài Sayadaw và sư U Zo thì thấy hai ngài bay vút lên không trung. Những tin tức này khiến đức độ của ngài lan tỏa khắp cả nước. Vật phẩm cúng dường gồm bao gạo, thùng dầu, mắm, cá khô, y áo... liên tục được chở đến bằng tàu hỏa và xe tải không ngắt quãng.

### Súng không nổ – Lời khen ngợi không ngớt

Có một lần, ngài Sayadaw cùng với bốn vị cao tăng khác (Ngài U Kavinda chùa Ngwe Taung, ngài U Narinda vùng Pyawbwe, ngài U Nandiya chùa Taik Kyat và ngài U Saddhamma chùa Kalyani ở Bago) đi dự lễ kiết giới Sima tại chùa làng Khin Tan, thị xã Nyaung Lay Pin.

Sau khi lễ kiết giới hoàn tất trên mảnh đất trống chưa có công trình xây dựng, trong lúc chư tăng đang ngồi tĩnh tọa, một vị thí chủ lớn tiếng đọc bài văn chúc mừng lễ thành tựu trong sự hoan hỷ của đại chúng. Dân làng cũng đã chuẩn bị mời một viên sĩ quan lâm nghiệp người Anh đứng gần đó bắn súng chào mừng sau khi bài văn kết thúc. Tuy nhiên, khi viên sĩ quan bóp cò, đạn lại không nổ.


## TRANG 465

Viên sĩ quan lập tức tháo đạn ra, thay viên mới vào nhưng vẫn không được. Cứ như thế, cả 50 viên đạn mang theo đều không phát hỏa. Ông ta kiểm tra kỹ lưỡng nhiều lần, lấy làm kinh ngạc và mồ hôi vã ra như tắm vì chuyện chưa từng thấy này.

Giữa lúc đó, một vị sư trẻ (từ Nyaung Lunt) trong đoàn đi ra, ra hiệu bằng tay chân và nói: "Đừng bắn băng qua phía trên đầu các vị sư. Hãy quay hướng khác mà bắn". Quả nhiên, khi viên sĩ quan quay hướng khác và bóp cò, tiếng súng nổ rền vang "đùng đùng", khiến ai nấy đều không ngớt lời khen ngợi.

(Trong chuyện tiền thân Kalingabodhi, thuộc nhóm Bốn Pháp) Có kể rằng vua Kalinga khi cưỡi con voi trắng quý báu đi trên không trung qua vùng Bodhi Manda (nơi đức Phật thành đạo), con voi bỗng dừng lại không chịu tiến về phía trước. Vị quân sư xuống kiểm tra và tâu rằng: "Đây là vùng đất thắng diệu nơi đức Phật chiến thắng phiền não, ngay cả chư Thiên cũng không dám băng qua trực diện phía trên". Nhà vua không tin, dùng móc sắt thúc mạnh vào voi nhưng voi vẫn không nhúc nhích, cuối cùng con voi thét lên một tiếng rồi chết ngay tại chỗ.

Trong sự việc này, những viên đạn vô tri dường như cũng không dám bay xuyên qua phía trên đầu của ngài Sayadaw. Pháp bảo của các bậc hữu đức thật là vi diệu không sao kể hết. Viên sĩ quan người Anh sau đó cũng vô cùng kinh ngạc và cúi đầu đảnh lễ bày tỏ lòng tôn kính đối với ngài.

Sau khi việc kiết giới hoàn thành, ngài Sayadaw định chuẩn bị quay về Nyaung Lunt thì chư tăng và người dân vùng Nyaung Lay Pin vì quá đỗi kính ngưỡng đã khẩn khoản thỉnh mời: "Xin ngài hãy ở lại an cư một mùa hạ tại đây để ban phước cho chúng con". Ngài Sayadaw ôn tồn từ chối rằng:

"Chúng tôi rất hoan hỷ trước lời mời này. Tuy nhiên, nơi chúng tôi ở là rừng già Nyaung Lunt, không có năm món dục lạc (ngũ dục). Tự mình phải đi khất thực, thức ăn lại thiếu thốn, nên chính cái 'rừng thẳm và đồ ăn đạm bạc' đó đã thay tôi giáo hóa đồ chúng được một nửa rồi. Tôi chỉ cần giáo hóa một nửa còn lại nên rất nhẹ nhàng. Còn ở Nyaung Lay Pin của các vị là thành thị, ngũ dục đủ đầy, vật phẩm dồi dào, hạng người nào cũng có, nên việc giáo hóa sẽ rất khó khăn. Bản thân tôi cũng sẽ vất vả hơn. Vì thế, dù rất hoan hỷ nhưng xin các vị hãy lượng thứ."

Những lời dạy của ngài thật vô cùng sâu sắc và đáng để ghi nhớ.

## Chương — Lễ Kiết Giới Sima Tại Núi Nemindhara

Công cuộc hoằng pháp của ngài tại Thaton cũng vô cùng thú vị. Giới, Định, Tuệ của ngài khiến người ta kính ngưỡng không thôi. Những sự việc mắt thấy tai nghe...
