## TRANG 532

đang bị vướng mắc vào cái tôi. Sự tự mãn này chính là mầm mống căn bệnh, là nỗi hiểm họa lớn của sự kiêu mạn vậy” - các bậc thầy đã thuyết giảng và giải thích như thế.

Giáo pháp giải thoát khỏi vòng sinh tử mà Đức Thế Tôn đã thuyết giảng vốn vô cùng sáng sủa và dễ hiểu, đến mức ai cũng có thể thấu triệt. Chính vì vậy, trong kinh *Bodhirajakumara (Trung Bộ)*, Ngài đã khẳng định mạnh mẽ rằng: “Làm buổi sáng, buổi chiều có kết quả; làm buổi chiều, buổi sáng có kết quả”. Hay như trong kinh *Đại Niệm Xứ* và kinh *Nhập Tức Xuất Tức Niệm*, Ngài cũng cam đoan rằng: “Chỉ trong vòng bảy ngày là có thể chứng đắc đạo quả cao thượng”.

Thế nhưng, tại sao khi thực hành trên thực tế, có những người nỗ lực suốt 10 năm, 15 năm, thậm chí 40 hay 50 năm mà vẫn chưa đắc được thánh quả?

Câu trả lời thật rõ ràng. Giữa sự tác động và va đập không ngừng của sáu căn, con người vẫn bị chi phối bởi mong cầu phát triển, mong muốn có được một đời sống mới tốt đẹp hơn (Ái - Taṇhā), sự tự mãn (Mạn - Māna), và sự hiểu lầm (Kiến - Diṭṭhi). Ba “ông lớn” này đã ngăn chặn con đường giải thoát. Lực kéo của 31 cõi thực sự vô cùng mạnh mẽ và đáng sợ thay.

#### Dù Trí Tuệ Nỗ Lực Đầy Đủ Nhưng Nghiệp Cũ Chưa Hỗ Trợ

Vào lúc 2 giờ sáng ngày 13 tháng sau của tháng Waso thứ hai, năm 1299 (Miến lịch), Ngài Thiền sư núi Thekkyetaung đã viên tịch vì bệnh phong đau bụng ở tuổi 66.

Vào tháng Tabaung năm đó, các đệ tử hành giả lớn như **U Buddhabala** - vị dịch giả bộ *Thanh Tịnh Đạo* - đã không tổ chức tang lễ với giấy tre hình thức rườm rà, mà cùng nhau xây dựng một bảo tháp bằng gạch ngay trên núi Thekkyetaung để tổ chức đại lễ trà tỳ và cúng dường vị thầy. Công đức của Ngài trong việc hoằng dương giáo pháp thực hành (Paṭipatti) to lớn không kém gì Ngài Ledi Sayadaw. Tuy nhiên, người ta chỉ dám ước đoán Ngài là bậc “đạt được thế gian thông”, còn việc đắc chứng siêu thế (Lokuttara) thì không ai dám khẳng định chắc chắn.

Có một lần, khi Cụ Sayagyi Thetgyi đang truyền dạy thiền cho vị Sayadaw chùa Magyihla, Cụ đã hướng về nơi các bậc Sayadaw cư ngụ, chắp tay thưa rằng:

“Bạch Ngài, dù các bậc ân nhân có lòng tinh tấn và trí tuệ vô cùng lớn lao, nhưng dường như hành trình vẫn chưa đạt được đích đến như mong đợi.”

Liên quan đến việc đắc pháp của Ngài Sayadaw núi Thekkyetaung, sau khi Ngài viên tịch, khi một số đệ tử hỏi Cụ Sayagyi về việc này, Cụ đã quở trách:

“Đó có phải là việc của các con không?” rồi Cụ nói thêm: “Ngài vẫn đang là đệ tử của thần Satagiri vậy.”

## TRANG 533

Trong lĩnh vực pháp học (Pariyatti), trong sự tinh tấn nỗ lực, và trong kinh nghiệm thực hành (Paṭipatti), Ngài đã nỗ lực xuất sắc đến mức hầu như không có ai sánh kịp, tu tập không hề thối chuyển, vậy mà mục tiêu vẫn chưa viên thành.

Dù trí tuệ và sự nỗ lực đã đầy đủ, nhưng nghiệp cũ vẫn chưa hỗ trợ. Tuy nghiệp cũ chưa trợ duyên, nhưng vì nghiệp mới đã được tạo dựng, nên chắc chắn trong tương lai sẽ tỏa sáng rực rỡ.

### Thử Nghiệm Thực Tế Vị Thầy

Về phương pháp thực hành của Thiền sư **U Tiloka**, tôi xin phép thuật lại một sự việc kỳ diệu dựa trên lời kể của cố Tổng cục trưởng Thuế **U San Thein**.

Ông **U San Thein** là một hành giả cư sĩ lỗi lạc, người từng giữ chức vụ Chủ tịch Phân ban Thực hành của Hội Phật giáo Quốc gia, chịu trách nhiệm lập danh sách và hỗ trợ có hệ thống các trung tâm thiền trên khắp Miến Điện. Ông đã tham gia hàng đầu vào công cuộc hoằng pháp của Chính phủ đồng thời với kỳ Kết tập Kinh điển lần thứ sáu. Ông là người đã thọ giáo với các bậc thầy tại Thaton Jetawun, Sunlun Gu, Webu Sayadaw và đặc biệt là Cụ Sayagyi Thetgyi. Ông cũng là người biên soạn và xuất bản hai lần cuốn thiền thư hiện đại mang tên “Yathabhuta Lambyunt” (Hướng dẫn thực tại).

Lời phát biểu của ông **U San Thein** liên quan đến Ngài Thiền sư U Tiloka đã được đăng tải trên tạp chí tiếng Anh mang tên “The Open Door” (Cánh cửa mở), tập 1, số 3, trang 9, do “Hội Liên hữu Phật giáo” xuất bản. Hội này bao gồm các thành viên như Tổng thống **Sao Shwe Thaik**, hành giả **U Tin**, **U Tin** (Myaungmya), **U Sein Nyo Tun**, **U Tun Hla Aung**, và người Anh **U Ohn Khine** (**Mr. Maurice**, biên tập viên tạp chí *Dhammaduta* tiếng Anh). Nội dung như sau:

Nhiều năm trước Thế chiến thứ hai, tại thị xã Nyaungdon xảy ra một trận dịch bệnh truyền nhiễm lớn. Người dân đã thỉnh cầu Đức ngài Ledi Sayadaw đến để tụng kinh Paritta và ban rải tâm từ bảo hộ. Khi đến nơi, theo thông lệ, mỗi đêm Ngài đều thuyết pháp và chỉ dẫn các biện pháp ngăn ngừa dịch bệnh.

Khi Ngài Ledi Sayadaw chuẩn bị rời đi, người dân Nyaungdon đã thỉnh cầu Ngài ở lại lâu hơn để giảng dạy về giáo lý Vi diệu pháp và các pháp thiền Định, thiền Tuệ. Ngài Ledi Sayadaw bảo rằng:

“Này các cư sĩ, bần tăng có rất nhiều Phật sự, không có thời gian ở lại đây. Tuy nhiên, các vị đừng nản lòng. Ở Kyaito có đệ tử của bần tăng là Ngài U Tiloka ở núi Thekkyetaung.

## TRANG 534

Vị ấy có khả năng hoằng pháp giống như bần tăng và có thể ban cho các vị giáo pháp mà các vị mong muốn. Hãy đi thỉnh Ngài ấy. Cứ thưa rằng chính bần tăng cử các vị đến. Nếu nói vì Phật sự mà bần tăng sai đi, chắc chắn vị ấy sẽ không từ chối mà đi theo ngay.”

Theo lời chỉ dẫn của Đức ngài Ledi Sayadaw, ba vị cư sĩ đại diện của Nyaungdon đã lên đường đến thiền viện rừng Thekkyetaung ở Thaton, Kyaito để thỉnh Ngài **U Tiloka**. Tuy nhiên, họ không gặp được Ngài. Khi trình bày mục đích, một vị đệ tử của Ngài bảo rằng:

“Ngài Sayadaw đã rời khỏi chùa được năm sáu ngày rồi.” Khi các cư sĩ hỏi Ngài đã đi đâu, vị tỳ-kheo này đáp:

“Thưa các cư sĩ, đây là việc riêng tư bảo mật của Ngài Sayadaw, bần tăng không có thẩm quyền tiết lộ Ngài đi đâu. Ngài vẫn thường đi như vậy. Các vị cũng không nên tìm hiểu làm gì.” Vị tỳ-kheo đáp lời một cách dứt khoát.

Ba vị đại diện Nyaungdon nghe vậy thì vô cùng hụt hẫng vì họ đã lặn lội đường xa với hy vọng lớn lao. Dù đã tha thiết khẩn cầu nhiều lần nhưng vị tỳ-kheo vẫn khư khư giữ kín khiến họ càng thêm sốt ruột. Lúc đó, một cư sĩ nảy ra ý định:

“Bạch Ngài, chúng con lặn lội từ thị xã Nyaungdon xa xôi đến đây. Chúng con không chỉ tự ý đi để bái yết Ngài mà còn theo chỉ trì đặc biệt của Ngài Ledi Sayadaw - thầy của Ngài U Tiloka. Ngài Ledi Sayadaw bảo chúng con đi thỉnh Ngài ấy vì Phật sự.” Nghe đến đây, vị tỳ-kheo kia thở dài, lặng người đi một hồi lâu.

Sau đó, vị tỳ-kheo bảo: “Thôi được rồi, các cư sĩ hãy đi theo bần tăng.” Ngài dẫn các cư sĩ ra khỏi khuôn viên chùa, chỉ tay về một lối mòn nhỏ mờ nhạt đi sâu vào khu rừng dưới chân núi và nói: “Ngài Sayadaw đã theo lối này vào rừng sâu. Các cư sĩ cứ theo đường đó mà tự tìm lấy.” Nói rồi, vị tỳ-kheo quay trở vào chùa.

Các cư sĩ đứng sững lại một lát rồi bàn với nhau: “Đã đến đây rồi thì phải tìm cho bằng được.” Thế là cả ba cùng nhau dấn bước vào rừng.

Khi theo lối mòn nhỏ đó đi được một đoạn khá xa, họ thấy một căn chòi lá tạm bợ nằm không xa lối đi giữa rừng sâu...

---
