## TRANG 661


### Cho phép đảnh lễ ba lần

Ông **U Aye Maung** ở South Okkalapa (gần chùa Zali Taung) là một thí chủ thân cận của Ngài **U Vāsava**. Khi nghe tin về vị Thiền sư, ông đã đến tu viện Thabeit Aing để đảnh lễ. Vì lòng vô cùng kính tín, ông đã thầm nguyện trong tâm rằng:

“Bạch Ngài, cầu xin Ngài cho con được đảnh lễ Ngài đủ ba lần rồi Ngài hãy nhập Niết-bàn.” Sau khi phát nguyện như vậy, ông trở về nhà.

Lần sau, ông đưa vợ là bà **Daw Hla Myint** cùng gia đình đến đảnh lễ Ngài một lần nữa. Thiền sư hỏi thăm:

“Anh có bao nhiêu người con?” Sau khi ông thưa xong, Ngài bảo: “Nào... nào... hãy đảnh lễ thêm một lần nữa đi.” Thế là cả gia đình cùng đảnh lễ Ngài thêm lần nữa. Sau đó Ngài phán: “Thôi, về đi.”

Không lâu sau khi về đến Yangon, ông được tin Ngài đã viên tịch. Lúc suy ngẫm lại, ông mới nhận ra rằng dù chỉ đến viếng hai lần, nhưng Ngài đã tạo điều kiện cho ông được đảnh lễ đúng ba lần như tâm nguyện.

### Thuốc từ lòng từ bi, không phân biệt bệnh tật

Một bà lão ở ngôi làng dưới chân núi Thabeit Aing bị đau bụng dữ dội, dù chạy chữa bằng nhiều loại thuốc vẫn không khỏi. Một ngày nọ, sau khi dâng vật thực đặt bát cho Ngài, bà nảy ra ý định nhặt một hòn đá nhỏ từ dấu chân nơi Ngài vừa bước qua rồi nuốt vào. Thật kỳ diệu, chứng đau bụng kinh niên của bà đã hoàn toàn biến mất.

Con gái của ông **U Khin Maung** ở làng Kywe Chan bị mắc bệnh yếu xương (liệt bẩm sinh) từ khi mới chào đời. Gia đình đã mời đủ các thầy thuốc cả Đông y lẫn Tây y nhưng bệnh tình vẫn không hề thuyên giảm.

Nhìn đứa con gái nhỏ nằm liệt giường, ông **U Khin Maung** vô cùng phiền muộn. Trong lúc túng quẫn, ông nảy ra một ý định và tìm đến thiền viện của Ngài, tay cầm theo một gói nhỏ. Gói đó chứa các loại lá và quả cây được giã thành bột, vừa là thuốc vừa là dinh dưỡng. Ông dự định dâng gói bột này lên Ngài rồi xin nhận lại để làm thuốc cho con.

Lúc bấy giờ, trước mặt Ngài có rất đông các tín đồ từ phương xa đến như thường lệ, ông không thể tiến lại gần mà chỉ có thể đứng chiêm bái từ xa. Nghĩ rằng hôm nay chắc không có cơ hội dâng cúng như dự tính nên ông định từ bỏ. Đúng lúc đó, ông nghe tiếng Ngài vang lên:

“Khin Maung, hãy mang vật anh muốn dâng lại đây cho Ta.”

Nghe vậy, ông bàng hoàng đến gai người vì xúc động. Ông vui mừng khôn xiết mang gói bột đến dâng.

## TRANG 662

Khi ông đang dâng cúng, Ngài dặn thêm:

“Ngày mai, anh hãy đến gặp vị hộ tăng (kappiya) để nhận lại gói này mang về.” **U Khin Maung** vui mừng đến mức bước đi như không chạm đất. Ông tự nhủ: “Con gái mình khỏi bệnh rồi.” Đúng như suy tưởng, ông lấy bột lá và quả cây đã được Ngài chú nguyện đem rắc một ít vào mỗi bữa ăn của con gái. Sau đó, xương cốt của đứa trẻ dần trở nên cứng cáp, em có thể đi lại được và hoàn toàn khỏe mạnh.

### Vì quá đạo hạnh mà phải "bỏ chạy"

Ở thị trấn Nyaunglebin có một người Hoa tên là **U Tun Thein** (vẫn còn sống đến nay). Ông là người vô cùng kính tin Thiền sư. Ông từng xuất gia gieo duyên (duḷḷabha) và hành thiền theo sự chỉ dạy của Ngài suốt mười mùa hạ. Sau này, dù có duyên sự phải hoàn tục nhưng ông vẫn luôn nhất tâm hướng về thầy và việc tu tập.

Một ngày nọ, ông quyết định đến tu viện Thabeit Aing để làm công quả (kappiya) trong thời gian rảnh. Sau khi đảnh lễ và nghe Ngài giáo giới ngắn gọn, theo lệ thường, Ngài bảo ông “Về đi” đến ba lần nhưng ông vẫn không về, cứ nài nỉ: “Bạch Ngài, con muốn ở lại thiền viện để hành thiền.” Cuối cùng Ngài cũng đành thôi. Ngài chỉ nói: “Việc của Ta thì Ta phải làm thôi,” rồi Ngài lên thiền thất nhỏ để trú trong thiền định.

**U Tun Thein** ngồi thiền ở tầng dưới của thiền thất. Thế nhưng khi đêm còn chưa khuya, ông bỗng thấy buồn ngủ một cách kỳ lạ, không tài nào cưỡng lại được nên đã ngủ thiếp đi từ rất sớm. Đến khi thức dậy, ông ngửi thấy một mùi hôi thối nồng nặc không thể chịu nổi. Sáng sớm tinh sương, ông đành phải đảnh lễ Ngài rồi vội vàng trở về.

Phẩm hạnh của các bậc thánh nhân thật khó lòng thấu hiểu hết. Trách nhiệm trong từng khoảnh khắc của các Ngài là vô cùng lớn lao. Mỗi lời Ngài thốt ra đều có nguyên do, người thường không dễ gì hiểu được. Thậm chí chỉ một ý nghĩ làm trái lời Ngài cũng là điều không nên.

### Sự cản trở đối với bổn phận (Pattarāya)

Bậc Thinh văn đệ tử của Đức Phật có thể nhìn thấy và nghe thấy trong khắp cả ngàn thế giới (Giới luân hồi - Jāti-khetta). Các Ngài có thể du hành và hiện diện ở bất cứ đâu. Trong thế giới và cõi người này,

## TRANG 663


thì không cần phải bàn cãi. Các Ngài có thể cứu độ và giúp thoát khỏi khổ đau cho hàng trăm chúng sinh khốn khó trong phút chốc (nếu hội đủ nhân duyên). (Hãy rút ra bài học từ vị đạo sĩ tiền thân của Phạm thiên Baka, người chỉ bằng thần lực thế gian đã có thể cứu giúp chúng sinh mà không cần rời khỏi chỗ ngồi).

Trong một quốc gia, có rất nhiều chúng sinh cần được giáo hóa và độ thoát bằng Chánh pháp. Cũng có vô số chúng sinh đang gặp nạn cần được cứu giúp. Trách nhiệm cao cả đó đè nặng lên vai những bậc có khả năng. Các Ngài phải thực hiện sứ mệnh đó suốt 24 giờ không nghỉ.

Nếu chúng ta không tuân theo lời dạy, thậm chí là ý muốn của các bậc thánh nhân, hoặc vì những chuyện cá nhân nhỏ nhặt của mình mà làm mất thời gian của các Ngài, khiến cho một trách nhiệm lớn lao khác mà các Ngài đáng lẽ phải thực hiện ở nơi khác bị bỏ lỡ, thì đó chính là sự cản trở (Pattarāya) vô cùng nặng nề đối với bổn phận của bậc Thánh.

Trách nhiệm và năng lực của bậc Thánh Thinh văn đầy đủ oai lực có tầm ảnh hưởng lên đến cả ngàn thế giới.

Vì vậy, chúng ta nên cận y các Ngài với sự tỉnh giác và trí tuệ. (Ở đây, dù viết liên đới đến chuyện của ông **U Tun Thein**, nhưng xin các bạn đạo hữu hiểu cho rằng tôi không có ý ám chỉ cá nhân ông).

### Vị thí chủ không chớp mắt

Có những câu chuyện đã trở nên quen thuộc về việc Thiền sư xuất hiện ở nhiều nơi xa xôi cùng một lúc để khất thực, hoặc việc những người lạ mặt nhận lời chuyển giúp vật phẩm cúng dường của ai đó đến cho Ngài.

Tuy nhiên, liên quan đến việc người lạ chuyển đồ cúng dường, có một lời dạy rất kỳ lạ của Thiền sư đáng để ghi nhớ:

Một ngày nọ, có vị thí chủ đến thiền viện dâng cúng thực phẩm và thưa rằng: “Trên đường đi, có một người cũng nhờ con chuyển giúp món đồ này để dâng lên Ngài.” Thiền sư hỏi:

“Anh... anh có hỏi tên người đó không? Có nhìn mặt để sau này gặp lại còn nhận ra không?” Khi vị đó thưa là không nhớ, Ngài thường phán rằng:

“Sau này hãy nhớ, phải nhìn thật kỹ khuôn mặt của những người như thế. Những người đó không bao giờ chớp mắt đâu.”

Đối với những bậc vĩ nhân như Ngài, quả thực có rất nhiều vị thí chủ “không chớp mắt” như thế thường xuyên hộ trì.

---

*Lưu ý: Các đoạn chuyển trang 661-662 và 662-663 đã được xử lý mượt mà theo ngữ cảnh.*