## TRANG 667

Chừng hai ba ngày sau, có một tiểu đội quân chính phủ đi càn quét trong rừng trở về. Họ dừng lại hỏi: "Ông Tha Khin, kẻ bắt cóc ông chính là tên này phải không?". Vừa nói, họ vừa đưa ra thủ cấp của tên tướng phiến quân vừa bị tiêu diệt. Khi nhìn kỹ, thấy đúng thật là hắn, ông Tha Khin càng thêm muôn phần kính ngưỡng bậc Thầy cứu mạng, dù có phải hy sinh tính mạng để cống hiến cho Ngài cũng cam lòng.

### Việc có vẻ thế tục nên không được hài lòng

Vào một dịp nọ, khi Ngài U Vasava (Sư Thầy đệ tử) đến Yangon, Ngài đã có cuộc trò chuyện thân mật với vị trụ trì chùa Bahan Thon-tat và các vị Sayadaw từ Mawlamyine. Các vị Sayadaw nọ mới ngỏ lời với Ngài U Vasava rằng:

"Này Ngài U Vasava, xin Ngài hãy dành chút thời gian thưa lại với vị Thầy của Ngài giúp chúng tôi. Phần chúng tôi thì chẳng biết mình có đang tạo đại ác nghiệp (vì chỉ trích) hay không, nhưng thật lòng không phải là chúng tôi muốn khinh mạn Ngài ấy, cũng chẳng dám có ý nghĩ bất kính nào. Chúng tôi chỉ e sợ rằng danh tiếng của Ngài ấy cũng như uy tín của Giáo pháp sẽ bị tổn giảm. Chuyện chẳng có gì khác ngoài việc mọi người đều nghe đồn rằng Ngài ấy thường làm cho người ta thi đậu, chữa khỏi bệnh, thoát khỏi tử nạn hay giúp tăng trưởng tài lộc... Những việc như thế chẳng phải mang màu sắc thế tục quá sao? Lẽ ra chỉ cần ban cho họ một đề mục thiền định nào đó là đủ rồi. Xin Ngài hãy thưa lại với Ngài ấy xem sao. Những điều chúng tôi nói đây chắc cũng không phải là quá đáng chứ?"

Vốn là người ít nói và điềm đạm, Ngài U Vasava không bày tỏ sự đồng tình hay phản đối, chỉ đáp lại rằng khi có dịp thuận tiện sẽ xin trình lên. Khi trở về Thapeik Aing, nhận thấy những lời nhắc nhở của chư vị Sayadaw là điều đáng để thưa lên, Ngài đã bạch lại với Tôn sư. Ngài Thapeik Aing liền đáp:

"Hèn gì, này Vasava, chẳng lẽ một bậc thiện tri thức lại không được phép trải tâm từ hay sao? Ta đâu có khởi ý muốn họ phải được cái này hay cái kia đâu. Ta chỉ thuần túy gửi tâm từ đến cho họ mà thôi."

Nghe lời dạy đó, Ngài U Vasava trầm mặc suy ngẫm về bản thể khó thấu hiểu của các bậc thánh nhân và giữ sự im lặng.

### Năng lực của Tâm Từ

Sức mạnh của năng lực tâm từ lớn lao đến mức nào là điều rất đáng để chúng ta suy ngẫm sâu sắc. Nếu trong địa hạt siêu thế (Lokuttara), năng lực của Pháp Vô Vi (Asankhata) là tối thượng, thì trong địa hạt hiệp thế (Lokiya), không có một sức mạnh nào có thể chế ngự được năng lực của tâm từ.

Tâm ý của các bậc thiện tri thức vốn rất nhiệm mầu và khó hiểu thấu. Do đó, đối với những việc làm của các bậc cao nhân, hàng phàm phu không nên vội vàng dùng cái nhìn hạn hẹp của mình để can thiệp hay phê phán. Đó là một bài học đáng để ghi nhớ.

## TRANG 668

Nếu cảm thấy tâm ý của các Ngài không phù hợp với xu hướng của mình, chúng ta nên đặt tâm mình vào sự Khéo tác ý (Yoniso Manasikara) sao cho không gây phiền nhiễu, không gây khổ đau hay lợi dụng các Ngài; đồng thời cũng không để vụt mất cơ hội quý báu được gần gũi bậc minh sư.

Nếu không biết cách giữ tâm, thì việc tiếp cận một bậc Thầy có khả năng hóa giải khổ đau cũng chỉ đem lại lợi ích ít ỏi. Hơn nữa, do sự thiếu tế nhị trong cách cư xử, chúng ta có thể khiến những người ít đức tin hoặc những người thích phê phán bị hiểu lầm, dẫn đến việc họ không chỉ đánh mất cơ hội lớn mà còn có nguy cơ rơi vào ác đạo. Hãy hết sức cẩn trọng.

Ngài Sayadaw dường như có sự liên hệ và giao du rất nhiều với thế giới phi nhân và các cảnh giới khác. Ngài thường thuyết pháp và hóa độ cho họ. Chính vì vậy, đôi khi ngay tại thế giới loài người này, Ngài cũng thường hiển lộ thần lực một cách rõ rệt.

### Tỳ-kheo Chim và Tỳ-kheo Chuột

Ngài Sayadaw cực kỳ tôn trọng giới luật (Vinaya). Ngài đã dành hơn bốn mươi năm cuộc đời ẩn mình để thực hành giáo pháp của bậc xuất gia. Mỗi khi có các vị Tỳ-kheo đến đảnh lễ, dù thân quen hay mới gặp, Ngài đều dạy rằng:

"Làm một vị Tỳ-kheo thì phải thực hành như **loài chim**, đừng sống như **loài chuột**. Loài chim chỉ mang theo đôi cánh của chính mình làm trọng trách, nên lúc nào cũng nhẹ nhàng, muốn bay đi đâu, vào lúc nào cũng được. Còn loài chuột thì cứ đào hang cho thật sâu, gặp gì cũng cào cấu, tha lôi những thứ tìm được về tích trữ, dù là đồ tốt hay xấu, rồi cứ thế mà phí hoài cả một đời."

Ngài thường giáo giới các vị tăng sĩ phải tôn trọng giới luật, không được đắm chìm trong lợi dưỡng, mà phải dốc lòng dốc sức vào phận sự chính của mình (hành trì Giáo pháp).

Ngoài ra, Ngài còn dạy rằng đối với một hành giả thực thụ thì không có ai là hoàn toàn "khỏe mạnh" cả. Và cũng không nên vì lý do không khỏe mà bỏ phế công việc hành trì. Chừng nào còn phải gánh vác cái thân ngũ uẩn vốn luôn bị khổ vô thường (Sankhara Dukkha) bức bách, thì dù có vẻ như đang khỏe mạnh, thực chất chúng ta vẫn luôn là một "bệnh nhân" kinh niên.

Bản thân Ngài Sayadaw Thapeik Aing cũng không thể nói là khỏe mạnh. Ngài vốn mắc bệnh đau bao tử kinh niên do gió (lên hơi). Mỗi khi đi khất thực về, Ngài vẫn chưa thể dùng bữa ngay được. Ngài phải đặt bát xuống, dùng một cây thiền trượng dài khoảng một sải tay, một đầu chống vào bụng, một đầu tựa vào khung cửa của thiền đường để ép bụng. Ngài phải làm như thế nhiều lần cho đến khi gió trong bụng thoát ra được bằng đường miệng; chỉ khi nào cảm thấy nhẹ nhõm thì Ngài mới có thể thọ nhận vật thực.

Đôi khi Ngài còn bị những cơn sốt rét hành hạ, có lúc lại bộc phát chứng bệnh kiết lỵ. Vì sức khỏe không tốt nên Ngài luôn chuẩn bị sẵn hai chiếc hòm gỗ (loại hòm bỏ trống ngoài nghĩa trang) thu lượm được để làm vật dụng "phấn tảo" (pamsukula).

## TRANG 669

Những bộ y do thiện nam tín nữ đến cúng dường hoặc đặt theo hình thức "y phấn tảo" đều được Ngài bỏ vào trong hai chiếc hòm đó, lúc nào cũng có sẵn khoảng ba bốn mươi bộ.

Đối với những bậc Thầy là con đời của đức Thế Tôn, những người có thể đánh đổi cả mạng sống để bảo trì giới luật, thì lợi dưỡng tự nhiên tìm đến mà không cần phải nhọc công tìm kiếm đến mức trở thành sự chướng ngại (**Palibodha**). Ngược lại, đối với những vị Tỳ-kheo không đủ tự tin vào giới hạnh của mình, vì giới lực yếu kém, họ buộc phải dùng đến những trò lạ lùng thần bí, hoặc làm những việc như chữa bệnh, coi bói theo kiểu Đại thừa để mưu sinh; họ dùng lợi lộc này để câu nhử lợi lộc kia, tâng bốc hoặc đe dọa thí chủ để có được đồ cúng, làm kẻ sai phái cho người thế tục, hoặc cố tỏ ra thân cận, thường xuyên lui tới nhà thí chủ để lộ diện... Cứ như thế, họ phải chạy theo lợi dưỡng đến mức khô cả cổ, mòn cả dép.

Những người ấy, đừng nói đến việc tìm thấy lối thoát khỏi vòng sinh tử luân hồi vốn luôn rộng mở, ngay cả cách tìm kiếm sự sống một cách dễ dàng trong vòng luân hồi này họ cũng chẳng thể thấy được.

### Môi giới loài Người và môi giới Chư Thiên

Đối với những bậc thiện tri thức có giới hạnh, những câu chuyện về lợi dưỡng tự tìm đến là kể không xiết. Ngay cả việc khởi lên một ý muốn nhỏ như "ước gì có cái này cái kia" trong tâm, các Ngài cũng không dám khởi lên. Có một lần, hai cái vỏ gối mà Ngài thường dùng đã cũ rách, Ngài đang tự tay khâu vá lại. Trong tâm Ngài chợt thoáng qua ý nghĩ "nếu có cái mới thì tốt biết mấy". Ngay sáng hôm sau, có một bà lão đến cúng dường hai chiếc vỏ gối mới và thưa rằng: "Có một vị mặc đồ trắng tinh khiết đã hiện về trong giấc mơ của con để bảo con làm việc này".

Một lần khác, khi Ngài định lấy bình thuốc ngâm mật ong mà Ngài vẫn thường dùng ra uống, thì thấy phần thuốc vẫn còn nhưng mật ong đã hết. Ngài buột miệng thốt ra: "Chà... mật ong cũng hết mất rồi". Ngày hôm sau, một người đàn ông mang đến cúng hai chai mật ong, cũng trình rằng vì được báo mộng.

Đối với các bậc thiện tri thức, đôi khi sự nhiệt tình quá mức của những "người môi giới" hay "chư thiên môi giới" (những người làm trung gian hộ độ) cũng đem lại không ít phiền toái phụ thêm.

Câu chuyện tương tự cũng từng xảy ra với Ngài Đại trưởng lão Sariputta (Xá-lợi-phất). Có lần Ngài bị đau bụng do gió nên không thể đi khất thực, Ngài Moggallana (Mục-kiền-liên) đã đi khất thực thay cho Ngài. Ngài Moggallana nghe nói món cháo sữa có thể chữa khỏi bệnh này nên đã khởi ý muốn có cháo sữa. Khi Ngài đi đến nhà một vị bá hộ, có một vị thiên đã nhập vào người con trai của vị bá hộ đó và bảo họ hãy dâng cúng cháo sữa. Khi biết được sự tình này (rằng món ăn có được do sự can thiệp), Ngài Sariputta đã dạy: "Dù cho ruột có lòi ra đi chăng nữa, ta cũng không dùng", và bảo Ngài Moggallana hãy đem đổ bỏ ngay lập tức. Những phần cháo sữa đổ trên mặt đất...