[612] Nếu đã nấu bằng lửa thì loại thức uống đó không được phép uống đâu. [613] Nhé, không được phép uống đâu. [614] Thế nhưng phần lớn các loại thức uống ngày nay đều được làm từ đường. [615] Được làm từ đường. Như là Sprite hay các loại khác chẳng hạn, nhé, đều được làm từ đường. [616] Vì vậy, vì là nước đường nên có thể uống được vào buổi chiều tối đấy. [617] Dù có nấu bằng lửa thì vẫn có thể uống được. [618] Bạch ngài, còn nước mía thì sao ạ? [619] À, đến rồi đây, đến rồi đây. Đúng vậy, nước mía không còn nằm trong danh sách không được phép lúc nãy nữa rồi. [620] Vì không nằm trong danh sách không được phép nên nó đã thuộc về danh sách được phép rồi đấy. [621] Lúc nãy có 9 loại quả không được phép, à 11 loại chứ. Trong đó không có nước mía. [622] Chính vì thế mà nước mía có thể uống được vào buổi chiều tối vậy. [623] Ngay cả đường phèn (đường mía miếng) còn được mà. [624] Ngay cả đường phèn cũng được xếp vào hàng dược phẩm, nên khi hòa tan nó ra thì đó chính là nước mía thôi. [625] Vì vậy, riêng về nước mía thì có quan điểm (vāda) khác nhau về việc đó. [626] Việc họ phân chia quan điểm về nước mía là... [627] Có pha nước hay không pha nước. [628] Ừm, như thế này, như thế này... [629] Lúc nãy quý sư đã chia làm bốn loại là: vật thực dùng trong ngày (yāvakālika), vật thực dùng trong một đêm (yāmakālika), vật thực dùng trong bảy ngày (sattāhakālika), và vật thực dùng trọn đời (yāvajīvika). [630] Thế nên khi có người hỏi nước mía nằm trong loại nào, thì có thể nói là thuộc loại dùng trong bảy ngày (sattāhakālika) nhé. [631] Khi nói là thuộc loại dùng trong bảy ngày thì không thể ăn trực tiếp như vậy được. [632] Bởi vì nếu là loại dùng trong bảy ngày thì chỉ được dùng khi có bệnh thôi mà. [633] Thế nên nếu muốn uống như một loại thức uống giải khát (yāmakālika) thì phải pha thêm nước vào. [634] Tương tự như cattumadhū (tứ mật) lúc nãy, nếu muốn dùng khi không có bệnh thì phải làm sao? Phải pha với nước. [635] Có hiểu không? Nếu muốn dùng mật ong khi không có bệnh thì phải pha thêm nước. [636] Đúng rồi nhé. Kiểu như vậy. Nếu muốn dùng đường thốt nốt khi không có bệnh thì phải hòa tan đường thốt nốt đó với nước. [637] Không được ăn nguyên miếng/khối như vậy. [638] Dựa trên cơ sở đó, vì nước mía cũng là loại dùng trong bảy ngày (sattāhakālika) nên không thể uống trực tiếp, mà có một số bậc trưởng lão (Sayadaw) quyết định rằng cần phải pha thêm nước. [639] Cũng có những bậc trưởng lão khác quyết định rằng không cần, cứ để nguyên như vậy mà uống cũng được. [640] Thế nên về nước mía thì có hai luồng ý kiến khác nhau nhé. [641] Vì vậy, có quan điểm cho rằng nước mía nên được xếp vào loại dùng trong bảy ngày và cần pha thêm nước, cũng có quan điểm cho rằng có thể uống mà không cần pha nước. [642] Về việc này thì quý sư sẽ không tranh luận nữa, ai muốn thực hành theo cách nào cũng được. Vì chính các bậc đại trưởng lão đã quyết định như vậy mà. [643] Nhé, vậy nên những miếng đường thốt nốt lúc nãy không được ăn vào buổi chiều tối đâu. [644] Thế nên nếu muốn làm thức uống giải khát thì có thể pha với nước rồi uống. [645] Tương tự như vậy, nếu muốn dùng mật ong làm thức uống thì có thể pha với nước rồi uống mật ong được.