# Ân Đức Tam Bảo — Bản Hiệu đính (Trang 126–130)
> Hiệu đính: 2026-04-28 | Batch: 126-130

## Trang 126

...có khả năng ban tặng các thành tựu (Sampatti) là hạnh phúc thế gian và thành tựu tối thượng là hạnh phúc Niết-bàn. Tuy nhiên, nếu chỉ hiểu biết Giáo Pháp mà không vâng giữ thực hành thì Giáo Pháp không có bổn phận phải ban tặng sự an lạc ấy. Ý nói rằng: "Chỉ khi tự mình thực hành mới tự mình gặt hái được kết quả".

*[Các phần giải nghĩa còn lại đã được trình bày chi tiết trong phần diễn giải các Ân đức Phật].*

Cách thức cúng dường Pháp: Có một vị Bà-la-môn từng bạch hỏi Đức Phật rằng: "Bạch Đức Thế Tôn, Đức Phật và Chư Tăng có hình tướng rõ rệt nên chúng con dễ dàng cúng dường lễ bái; nhưng Giáo Pháp vốn không có hình tướng hữu hình, vậy chúng con phải cúng dường Pháp bằng cách nào?".

Đức Phật đáp rằng: "Này Bà-la-môn, nếu ông muốn cúng dường Pháp, hãy cúng dường lên những vị Tỳ-khưu thông tuệ, bậc Đa văn (Bahussuta) am tường Giáo Pháp". Vị Bà-la-môn nghe xong liền tìm đến hội chúng Tăng già thưa hỏi vị nào là bậc Đa văn nhất, mọi người đều chỉ danh Ngài A-nan-đà. Khi ấy, vị Bà-la-môn đã dâng cúng một bộ y trị giá ngàn vàng lên Ngài A-nan-đà để biểu thị lòng sùng kính đối với Giáo Pháp.

Do đó, ngày nay khi các Phật tử nương tựa và cúng dường chư Tăng, hễ ai hết lòng hộ trì cho các vị tu sĩ đang gánh vác Phật sự như: tầm học Tam Tạng (Pariyatti), giảng dạy giáo pháp, thuyết pháp, hay biên soạn kinh sách...

## Trang 127

...bằng các vật dụng như vật thực, y phục, trú xứ và thuốc men, thì những vị thí chủ đó nên khởi tâm hoan hỷ rằng: "Ta đang thực hiện sự cúng dường Pháp một cách thiết thực nhất. Nếu không có sự hộ trì của ta, các bậc minh sư này khó lòng có đủ điều kiện để biên soạn và truyền bá kho tàng trí tuệ đến cho nhân gian".

"Nhờ sự chung tay của ta mà ngọn đèn Chánh Pháp được tiếp nối không ngừng nghỉ qua các thế hệ. Khi ta giúp các bậc Thầy gánh vác gánh nặng Sāsana (Giáo pháp), nghĩa là chính ta cũng đang góp phần vận hành bánh xe Pháp; chắc chắn ta cũng sẽ gặt hái được công hạnh Ba-la-mật về Trí tuệ giống như các Ngài vậy". Hãy suy xét thấu đáo như thế để tâm thêm phần tinh tấn và phấn khởi.

Vì lẽ đó, những vị thí chủ có khả năng và tâm huyết nên tìm kiếm các bậc giảng sư tài đức ngay tại địa phương, hoặc cung thỉnh các vị Thầy uy tín từ các đô thị lớn về để thành lập các trường Phật học (Sāthiṅtaik) tại bản xứ. Khi ấy, các học tăng không phải lặn lội đi xa, được tu học gần gũi với sự che chở của gia đình và thầy tổ, nhờ đó sẽ giảm bớt được những rủi ro thối thất, giúp cho hàng ngũ Tăng già ngày càng thanh tịnh và vững mạnh hơn.

Nguyện mong quý vị hãy khắc ghi phương pháp cúng dường Pháp này để trở thành những vị thí chủ (Dāyaka/Dāyikā) chân chính, biết hộ trì Chánh Pháp một cách trí tuệ và hiệu quả nhất.

## Trang 128

Lời cảnh báo đặc biệt: Qua những dòng dẫn giải trên, quý vị đã phần nào nhận diện được đâu là Chánh Pháp chân thật. Tuy nhiên, tôi muốn quý vị hãy tỉnh giác suy xét kỹ lưỡng hơn về một số loại kinh sách và lời thuyết giảng đang lan tràn rộng rãi tại Myanmar hiện nay: Liệu chúng có thực sự là Pháp (Dhamma) hay không?

Thuở xưa, trước khi Đức Phật ra đời, có một chiếc càng tôm khổng lồ trôi dạt từ vùng Hy-mã-lạp sơn (Himavanta). Các vị vương tử dòng Dasaraha đã dùng nó để chế tác thành một chiếc Trống báu (Cầu an). Nghe nói tiếng vang của chiếc trống này lan xa đến tận 12 Do-tuần (Yojana).

Theo thời gian, chiếc trống càng tôm ấy dần bị hư mục. Mỗi khi trống bị nứt hay thủng, người ta lại dùng các mảnh vàng, mảnh bạc để vá víu vào. Cứ như thế, sau một thời gian dài, phần càng tôm nguyên thủy đã biến mất hoàn toàn, chiếc trống chỉ còn lại toàn những mảnh vá. Lúc bấy giờ, khi đánh trống, tiếng vang của nó không còn đi xa 12 Do-tuần nữa, thậm chí người đứng ngay cạnh cũng chẳng nghe rõ được âm thanh nguyên bản.

Hoàn toàn tương tự như vậy, những lời thuyết dạy chân chính của Đức Phật đang dần bị một số vị giảng sư "đời mới" thêm thắt, vá víu bằng những quan điểm kỳ quặc, lạ lẫm, khiến cho cốt tủy của Chánh Pháp bị che lấp và biến mất. Giống như chiếc trống không còn phát ra âm thanh hay... *(Tiếp tục ở Trang 129)*

...những thời thuyết pháp bị vá víu bởi tà thuyết ấy sẽ không bao giờ dẫn đến kết quả Đạo, Quả và Niết-bàn. Thậm chí, chúng còn không giúp người nghe vơi bớt đi chút Tham (Lobha) hay Sân (Dosa) nào, chẳng làm tăng trưởng thêm chút trí tuệ nào; chúng chỉ là những âm thanh rỗng tuếch, ồn ào như tiếng pháo tết không có thuốc nổ bên trong mà thôi. *[Trích: Kinh Chiếc Chốt Xe (Āṇi Sutta), Thiên Nhân Duyên (Nidānavagga), Tương Ưng Bộ Kinh (Saṃyutta Nikāya).]*

## Trang 129

Hỡi các bậc thiện tín Phật tử! Nếu quý vị muốn trở thành một người Phật tử chân chính, hãy mau chóng tỉnh ngộ và sửa đổi. Trong mọi công tác hộ trì Tam Bảo, hãy luôn giữ tâm trong sạch và hân hoan bằng Đại thiện tâm (Mahākusala Somanassa).

Đừng để lòng Ái Tham (Taṇhā) và Tham hận (Lobhajavana) chi phối mà buông lời tán thưởng sai lệch như: "Giọng vị Thầy này ngọt ngào quá!", "Cách ngài ấy tụng kệ còn hay hơn cả nghệ sĩ cải lương!", "Cách ngài ấy dùng từ mới sắc sảo làm sao!". Những lời khen ngợi ấy, người nói dẫu không biết thẹn nhưng người hiểu đạo nghe qua thật vô cùng chạnh lòng.

Về phía vị giảng sư, nếu mải mê tận hưởng những lời tán dương ấy, họ sẽ chỉ còn chăm chút vào việc luyện giọng cho hay, ráng nhồi nhét những tình tiết bi lụy, sầu thảm (để lấy nước mắt khán giả). Họ vắt kiệt sức để lồng ghép vô số những câu chuyện ngụ ngôn không hề có trong kinh điển nguyên thủy hay những truyện kể dân gian từ tích Thái Lan (Zimmay Paṇṇāsa) thiếu tính logic vào bài thuyết pháp của mình.

Thời đại sau Thế chiến thứ hai này, các phương pháp tu tập thiền định (Kammaṭṭhāna) mọc lên như nấm. Ta nghe nhan nhản những lời tuyên bố rằng họ đã "đắc đạo", đã "thấu suốt chân lý".

## Trang 130

Thế nhưng, có một điểm vô cùng kỳ quặc cần suy ngẫm: tại sao những người tự xưng là "đắc đạo" ấy lại sinh lòng bất kính với chư Tăng và không còn muốn hộ trì cúng dường nữa?

Hãy nhìn vào tấm gương của bà Visākhā - một bậc Thánh đã thực sự đắc quả. Ngay cả khi gặp phải những vị tu sĩ thiếu oai nghi, bà vẫn nhẹ nhàng nhắc nhở: "Kính bạch ngài, ngài chớ nên hành xử như vậy", nhưng lòng sùng kính đối với hàng ngũ Tăng già (Saṅgha) của bà vẫn không hề lay chuyển. Do đó, việc tự xưng "đắc đạo" mà lại khinh thường chư Tăng là điều hết sức phi lý và cần phải xem xét lại.

Tình cảnh của Giáo Pháp (Sāsana) hiện nay chẳng khác nào một con thuyền đang thả trôi buông lái theo dòng nước xiết và gió bão, lao đi một cách vô định. "Cầu xin Phật trời hộ độ", nguyện mong sao trong thế hệ của chúng ta sẽ xuất hiện những bậc thiện trí có đủ khả năng chấn hưng và đưa con thuyền Sāsana trở lại đúng quỹ đạo chân chính.

Kết thúc phần giải nghĩa Ân đức Pháp.
