# Ân Đức Tam Bảo — Bản Hiệu đính (Trang 146–150)
> Ngày hiệu đính: 2026-04-28

## Trang 146

Sự khôn ngoan của Vua trời Đế Thích và Hoàng hậu Sujā:
Tại cõi trời, giữa vô số các vị chư thiên, những vị tái sanh vào thời kỳ có Giáo Pháp (Sāsana) luôn sở hữu uy lực, hào quang và thiên dực thù thắng vượt trội hơn hẳn những vị đã hiện hữu từ thời kỳ vắng bóng Giáo Pháp.

Thậm chí, có một số vị thiên tử mới tái sanh nhờ phước báu cúng dường Chánh Pháp mà có hào quang và quyến thuộc còn rực rỡ hơn cả chính Vua trời Đế Thích (Sakka).

Vì lẽ đó, một lần nọ, sau khi Ngài Đại trưởng lão Mahā Kassapa vừa xả tầng thiền Diệt (Nirodha-samāpatti), ngài có ý định dời gót vào khu vực của những người nghèo khổ để khất thực nhằm tạo duyên phước cho họ.

Vua trời Đế Thích và Hoàng hậu Sujā đã nhanh chóng hóa thân thành một cặp vợ chồng già nghèo khổ, rách rưới, sống trong một túp lều xập xệ được biến hóa ra ngay đầu khu xóm nghèo ấy để chờ đón Ngài.

Vị đại A-la-hán lúc ấy không dùng thiên nhãn quán xét kỹ, ngài chỉ thấy đôi vợ chồng già đang lúi húi làm việc trong túp lều rách nát, động lòng bi mẫn nên ngài dừng bước trước cửa lều.

Ông lão vờ dụi đôi mắt mờ đục, than thở: "Ôi dào, có vị sư đang đứng chờ trước cửa lều kìa bà nó ơi. Khổ thật, nhà mình nghèo rách mồng tơi thế này thì lấy gì mà dâng cúng đây". Đoạn ông tiến lại gần, ra vẻ ngạc nhiên: "Ôi! Là vị Đại Thượng tọa! Này bà nó, xem trong bếp còn chút gì sót lại không?". Bà lão cũng vờ tất tả tìm kiếm...

## Trang 147

Một lúc sau, bà lão mừng rỡ reo lên: "Còn đây, vẫn còn chút cơm đây ông nó ạ!". Nói đoạn bà mang cơm ra dâng sớt vào bát cho Ngài. Ngay lập tức, một mùi hương thơm ngát lạ lùng tỏa ra bao trùm khắp cả vùng xung quanh.

Lúc bấy giờ Ngài Kassapa mới nhận ra đó chính là Vua trời Đế Thích. Ngài liền trách khéo: "Này Thiên chủ, Ta vào xóm nghèo này là để gieo phước cho những người bần cùng thực sự, tại sao vị thiên vương như ông lại hóa thân làm người nghèo để giành lấy phước báu này?".

Đế Thích thành tâm bạch: "Kính bạch Thượng tọa, con vốn tái sanh làm Thiên chủ vào thời kỳ không có Giáo Pháp nên phước báu thiên dực của con không được vĩ đại. Hào quang của con mờ nhạt hơn hẳn những vị thiên tử mới tái sanh nhờ phước báu trong Giáo Pháp của Đức Thế Tôn, nên con tự thấy mình chỉ là một kẻ 'nghèo khổ' ở cõi trời mà thôi".

Nói xong, vị Thiên chủ thốt lên lời hoan hỷ (Udāna): "Aho dānaṃ parama dānaṃ, Kassape suppatiṭṭhitaṃ" - Thật hân hoan thay một sự cúng dường tột bậc, một sự cúng dường cao thượng đã được an lập lên Ngài Kassapa! Đoạn ngài cùng hoàng hậu biến mất trở về cõi trời.

Cứ như thế, hội chúng Thánh Tăng hoàn toàn xứng đáng thọ nhận mọi phẩm vật được mang đến từ phương xa (dẫu là từ cõi trời xa xôi).

Lời khuyên: Qua câu chuyện này, chúng ta thấy rằng những bậc trí giả dẫu đang thọ hưởng thiên dực ở cõi trời vẫn thấu triệt quả báu của sự bố thí, nên đã không quản dặm trường dời gót xuống trần gian để cúng dường.

## Trang 148

Do đó, hỡi những bậc giàu sang ở kiếp này! Nếu quý vị thấu hiểu được định luật Nghiệp và Quả, hãy nỗ lực thực hành các thiện sự và bố thí cúng dường.

Giống như mỗi ngày quý vị đều vất vả làm lụng để giữ cho cái bụng được no và địa vị không bị sút giảm trong một kiếp người ngắn ngủi này; thì hãy nỗ lực gấp bội để tích lũy "Tài sản Ba-la-mật" cho cả vòng luân hồi mênh mông, để vị thế của quý vị luôn được cao quý qua từng kiếp sống.

Kiếp người này, đối với những bậc thiện trí hữu duyên với Giáo Pháp Phật-đà, chính là một "Cây Như Ý" (Padesā-rukkha) vĩ đại giúp quý vị đạt được mọi ước nguyện cao thượng.

Mở đầu về Ân đức Pāhuneyyo (Đáng được đón tiếp cúng dường)
(Phần Cần Ghi Nhớ / Học Thuộc)

(6) So Bhagavā - của Đức Thế Tôn, bậc thù thắng ấy.
Sāvakasaṅgho - Hội chúng đệ tử Thánh nhân (Ariya) gồm 4 đôi 8 hạng...

Pāhuneyyo - vì chư vị là những "Bậc Khách Quý" của thế gian, những bậc thiện trí chỉ xuất hiện khi có một vị Phật giáng thế; nên chư vị hoàn toàn xứng đáng được thọ nhận và ưu tiên dâng cúng những vật phẩm, thức ăn quý giá mà gia chủ vốn dành riêng để đón tiếp các vị khách quý hay người thân từ phương xa ghé thăm.

## Trang 149

Ý nghĩa cần xem xét:
Ân đức Pāhuneyyo thể hiện ý nghĩa: "Xứng đáng thọ nhận vật phẩm dành để tiếp khách".
*[Pa: Từ phương xa + Ā: Đến + Huna: Vật phẩm cúng dường + Eyya: Xứng đáng.]*

Những vị khách thông thường hay người thân phương xa, ta rất dễ dàng gặp mặt và tiếp đãi. Nhưng hội chúng Thánh Tăng là những vị "Khách Quý của Vũ Trụ", chỉ xuất hiện trong những đại kiếp có Phật giáng thế, nên vô cùng hiếm hoi để gặp được. Vì sự cao quý ấy, chư vị hoàn toàn xứng đáng được thọ hưởng những lễ phẩm tinh túy nhất mà quý vị đã dày công chuẩn bị cho những vị khách quý của mình.

Mở đầu về Ân đức Dakkhiṇeyyo (Đáng được thọ lãnh phẩm vật dâng cúng)
(Phần Cần Ghi Nhớ / Học Thuộc)

(7) So Bhagavā - của Đức Thế Tôn, bậc thù thắng ấy.
Sāvakasaṅgho - Hội chúng đệ tử Thánh nhân (Ariya) gồm 4 đôi 8 hạng...

Dakkhiṇeyyo - vì chư vị là những ruộng phước tối thắng giúp cho mọi phẩm vật dâng cúng (Dakkhiṇā) nhằm mong cầu sự thăng tiến và hạnh phúc trong đời sau được thành tựu trọn vẹn; nên chư vị hoàn toàn xứng đáng được thọ lãnh những lễ vật ấy mà không làm phí hoài tâm nguyện của thí chủ.

Ý nghĩa cần xem xét:
Ân đức Dakkhiṇeyyo thể hiện ý nghĩa: "Xứng đáng thọ lãnh phẩm vật dâng cúng (Dakkhiṇā)".
*[Dakkhiṇā: Phẩm vật dâng cúng vì phước báu mai sau + Eyya: Xứng đáng.]*

## Trang 150

Lễ vật được dâng cúng với tâm nguyện hướng tới sự an lạc, hạnh phúc trong các kiếp sống tương lai được gọi là "Dakkhiṇā". Vì hội chúng Thánh Tăng có khả năng làm cho mọi tâm nguyện ấy được thành tựu viên mãn, nên chư vị hoàn toàn xứng đáng thọ lãnh các lễ phẩm này.

Dakkhiṇā có hai hình thức chính: một là dâng cúng để cầu phước báu cho bản thân mình, hai là dâng cúng để hồi hướng cho cha mẹ, quyến thuộc đã quá vãng.

(1) Sự cúng dường cho chính mình sẽ mang lại quả báu tốt đẹp qua muôn vàn kiếp sống cho đến khi đạt được Niết-bàn. Ngay cả những người không phải Phật tử trong thời đại này đang được thọ hưởng vinh hoa phú quý, thực chất cũng là nhờ phước báu từ những việc cúng dường "Dakkhiṇā" này trong quá khứ mà ra.

Họ đang hưởng quả ngọt của nghiệp thiện cũ; còn những ác nghiệp họ đang phạm phải ở kiếp này sẽ trổ quả cay đắng trong các kiếp sau.

Nghe nói trong suốt 91 đại kiếp, Đức Phật chỉ nhìn thấy duy nhất một người mang tà kiến (Micchādiṭṭhi) mà được tái sanh lên cõi trời. Cần lưu ý "mang tà kiến" ở đây là chỉ những kẻ bám víu mãnh liệt vào các tà thuyết sai trái, chứ không chỉ đơn giản là những người chưa biết đến Phật giáo.

(2) Khi dâng cúng để hồi hướng cho người quá vãng: nếu người chết đọa vào địa ngục, tái sanh làm súc sanh, hay tái sanh làm ngạ quỷ ở những vùng rừng núi, sông ngòi, biển cả xa xôi, hoặc đã đầu thai làm người, làm chư thiên hay Phạm thiên... *(Tiếp tục ở Trang 151)*
