# Hiệu đính trang 156–160 — 2026-04-28

---

## Trang 156

...hội chúng Tăng già là những bậc Thánh nhân hiền đức ấy, Añjalikaraṇīyo - chư vị hoàn toàn xứng đáng để toàn thể thế gian này phải cung kính cúi đầu, nở nụ cười tịnh lạc và chắp đôi tay thành kính lên trán để đảnh lễ với lòng ngưỡng mộ và sùng bái tột bậc.

Ý nghĩa cần xem xét:
Ân đức Añjalikaraṇīyo thể hiện ý nghĩa: "Bậc hoàn toàn xứng đáng với nghi thức chắp tay đảnh lễ".
*[Añjali: Sự chắp tay cung kính + Karaṇīyo: Xứng đáng được thực hiện.]*

Hội chúng Thánh Tăng xứng đáng được nhân loại, chư thiên và Phạm thiên trong khắp thế gian này đảnh lễ một cách chí thành với tâm hoan hỷ. Tuy nhiên, đối với hàng tu sĩ phàm phu, nếu không có đủ các ân đức về Giới (Sīla), Định (Samādhi), Tuệ (Paññā) mà lại nhận lãnh sự cung kính của người đời, thì đó quả là một trọng trách vô cùng nặng nề.

Trong bộ Thanh Tịnh Đạo (Visuddhimagga) có một bài kệ vô cùng lay động lòng người, dùng để nhắc nhở về sự tỉnh giác (Saṃvega) đối với những vị tu sĩ kém đức hạnh:

*Piṇḍopissa ayoguḷo, ayopattova cīvaraṃ;*
*Vihāro ayokumbhīva, sattivedhova añjalī.*

## Trang 157

Đối với hạng tu sĩ phàm phu ác hạnh, giới đức không trong sạch: Bát cơm mà các thí chủ thành tâm dâng cúng bằng cả tấm lòng sùng kính sẽ trở nên nóng bỏng hệt như những khối sắt nung đỏ rực đang cháy hừng hực.

Chiếc y cà-sa đang khoác trên mình sẽ hệt như tấm sắt nung đỏ đang bao bọc và thiêu đốt thân xác.

Trú xứ, tịnh xá nơi ngài đang đi đứng nằm ngồi sẽ hệt như đang ở trong một cái vạc sắt nung đỏ rừng rực.

Và nghi thức chắp tay đảnh lễ, cúi đầu sùng bái của nhân gian dành cho ngài sẽ chẳng khác nào muôn vàn mũi giáo nhọn rực lửa đang cùng lúc đâm thẳng vào ngực ngài vậy.

Nếu nhận thấy giới đức của bản thân không đủ nghiêm cẩn, thì việc tiếp tục sống trong hình hài tu sĩ là điều hoàn toàn không nên. Đời sống Sa-môn vốn dĩ chỉ tương xứng với những bậc mang đại nguyện lớn như tiền thân của các vị Đại đệ tử, hay tiền thân của chư Phật; hoặc ít nhất là dành cho những bậc thiện trí thực sự nhàm chán vòng luân hồi và khao khát sớm đạt đến Niết-bàn. Những kẻ sống hời hợt, buông lung thì tuyệt đối không xứng đáng với Chánh Pháp của Phật-đà.

## Trang 158

Thế nhưng, có những bậc cha mẹ quyến thuộc mang nhãn quan thiển cận lại nghĩ rằng: "Nếu để nó ở ngoài đời làm kẻ vô lại thì sẽ chỉ gây rắc rối cho gia đình.

Nếu nó phạm pháp thì sẽ phải đi tù khổ sở, mà nếu nó chẳng có nghề ngỗng gì thì mưu sinh sẽ rất khó khăn. Thôi thì cho nó đi làm thầy tu, cơm ăn áo mặc không phải lo nghĩ, chẳng cần làm lụng gì vất vả mà vẫn được người đời cung kính gọi bằng 'Ngài', xưng bằng 'Con', lại còn được sống đời phong lưu đạo mạo". Chính vì những tính toán ích kỷ ấy, họ đã đẩy những kẻ "vô dụng" vào hàng ngũ Tăng già, khiến cho Chánh Pháp phải gánh chịu vô số những "tảng đá đè nặng" (những tu sĩ giả mạo không gánh vác nổi Phật sự), thật là một thực trạng vô cùng đau xót.

Một bộ phận thanh niên thời nay, do không có cơ hội tiếp xúc với những bậc minh sư đức độ chân chính, hễ nhìn vào những "tảng đá đè nặng Chánh Pháp" ấy là nảy sanh tâm lý chán ghét và muốn từ bỏ tôn giáo. Thực trạng này đang báo hiệu một đại họa đáng sợ hơn bao giờ hết đang cận kề.

Đã đến lúc các bậc trưởng trụ, những vị đang gánh vác trọng trách Sāsana phải nỗ lực thanh lọc hàng ngũ Tăng già. Nếu không quyết liệt thực hiện ngay bây giờ, thì chẳng bao lâu nữa, vị thế của chư Tăng tại Myanmar cũng sẽ rơi vào cảnh thảm hại như ở một số quốc gia khác. *[Ở những nơi đó, giới tu sĩ không được xã hội trọng vọng ở tầng lớp cao, và họ phải tự bươn chải tìm đủ mọi cách để mưu sinh].*

Mở đầu về Ân đức Anuttaraṃ puññakkhettaṃ lokassa (Phước điền vô thượng của thế gian)
(Phần Cần Ghi Nhớ / Học Thuộc)

## Trang 159

(9) So Bhagavā - của Đức Thế Tôn, bậc thù thắng ấy.
Sāvakasaṅgho - Hội chúng đệ tử Thánh nhân (Ariya) gồm 4 đôi 8 hạng...

Anuttaraṃ puññakkhettaṃ lokassa - ...chư vị chính là mảnh ruộng phước (Puññakkhetta) tối thượng không gì sánh bằng của toàn thể nhân loại, chư thiên và Phạm thiên. Chư vị tựa như một vùng đại địa màu mỡ nhất, giúp cho những "hạt giống" thiện sự được gieo xuống sẽ sanh trưởng mạnh mẽ, xanh tươi và trổ ra vô vàn quả báu tốt lành.

Ý nghĩa cần xem xét:
Ân đức Anuttaraṃ puññakkhettaṃ thể hiện ý nghĩa: "Ngài giống như một thửa ruộng màu mỡ nhất để gieo trồng các hạt giống thiện lành".
*[Anuttara: Vô thượng/Tối thắng + Puñña: Phước báu/Thiện sự + Khetta: Thửa ruộng.]*

Hội chúng Thánh Tăng ví như thửa ruộng tốt; các thí chủ ví như người nông dân; và những thiện sự mà thí chủ thực hiện như bố thí, trì giới, hành thiền theo lời chỉ dạy của chư Tăng chính là những hạt giống mẩy hạt, chắc nịch.

Cũng giống như trong canh tác, chỉ khi hạt giống được gieo vào một thửa ruộng sạch cỏ dại, đất đai tơi xốp thì mới có thể sanh trưởng thành cây to bóng cả; cũng vậy, chỉ khi các hạt giống thiện nghiệp được gieo vào ruộng phước thanh tịnh là hội chúng Thánh Tăng - những bậc đã gột sạch mọi cấu uế - thì người thí chủ mới có thể gặt hái được những quả báu vĩ đại trong tương lai.

## Trang 160

Vì lẽ đó, trong thời đại ngày nay khi các bậc Thánh Tăng không còn thị hiện rõ rệt, thì đối với những đại lễ cúng dường liên quan đến tập thể Tăng già như lễ dâng y Kathina hay dâng sớt vật thực hằng ngày, quý vị hãy thành tâm hướng về hội chúng Thánh Tăng đã nhập Niết-bàn thuở trước và toàn bộ hội chúng Tăng già trong khắp Chánh Pháp để dâng cúng.

Khi cúng dường riêng lẻ cho một vài vị tu sĩ, quý vị nên chọn lựa những bậc có giới hạnh trang nghiêm, có định lực và tuệ giác để sự cúng dường mang lại lợi ích lớn nhất. Những vị tu sĩ phàm phu đức hạnh thực chất cũng đã tiến rất gần đến quả vị Dự Lưu (Sotāpanna) vậy.

Câu chuyện Thiên nữ Lājā: Vào thời Đức Phật, có một thiếu nữ nghèo đang canh giữ ruộng lúa, cô có chuẩn bị một ít bỏng ngô (Lājā) để ăn lót dạ. Lúc bấy giờ, Ngài Mahā Kassapa vừa xả thiền Diệt, ngài quán chiếu thấy được duyên lành của cô gái nghèo nên đã dời gót đến ruộng lúa để khất thực.

Thiếu nữ vô cùng hân hoan, cô đem toàn bộ phần bỏng ngô duy nhất của mình ra dâng sớt vào bát của Ngài. Trên đường trở về túp lều với tâm trạng tràn ngập hỷ lạc vì vừa làm được một đại thiện sự, cô đã vô tình bị một con rắn... *(Tiếp tục ở Trang 161)*
