# Ân Đức Tam Bảo — Bản Hiệu đính (Trang 161–165)
> Ngày hiệu đính: 2026-04-28

## Trang 161

...ngay tại bờ ruộng, bà đã bị một con rắn độc cắn và mệnh chung tức khắc. Nhờ tâm hân hoan đang khăng khăng bám chặt vào thiện sự dâng cúng ấy, bà không phải trải qua đau đớn mà lập tức tái sanh lên cõi trời. Tại đó, bà trở thành một vị thiên nữ lộng lẫy trong một tòa bảo tháp ngập tràn những dải hoa bỏng ngô rực rỡ, nên được gọi là "Thiên nữ Lājā". *[Trong tiếng Pāḷi, bỏng ngô được gọi là "Lājā"].*

Sau đó, vì lòng tri ân sâu sắc đối với Ngài Mahā Kassapa, thiên nữ đã hạ giới tìm đến hang động nơi Ngài ngự để làm các phận sự hầu hạ. Tuy nhiên, Ngài Mahā Kassapa vì giữ gìn phạm hạnh đã từ chối sự phục dịch của thiên nữ. Trong lúc bà đang sướt mướt trở về cõi trời, Đức Thế Tôn đã quán chiếu thấy duyên lành và thuyết giảng giáo pháp, giúp bà đắc quả Dự Lưu (Sotāpanna).

Cứ như thế, hội chúng Thánh Tăng chính là thửa ruộng phước màu mỡ vô song để chúng ta gieo trồng các hạt giống thiện lành. *[Trích: Chú giải Kinh Pháp Cú (Dhammapadaṭṭhakathā), Phẩm Ác (Pāpavagga)].*

Qua câu chuyện này, chỉ nhờ cúng dường một nhúm bỏng ngô nhỏ bé mà vị ấy không những được hưởng thiên dực rực rỡ mà còn đắc chứng quả vị Thánh. Điều này hệt như việc gieo một hạt cây đa nhỏ bé nhưng lại mọc lên một đại thụ sum suê. Do đó, dân gian thường có câu: "Gieo hạt đa mọn, gặt đại thụ vương" để chỉ quả báu vĩ đại của sự cúng dường đúng nơi đúng chỗ.

Lời khuyên: Đối với quý vị là con cái trong những gia đình đức hạnh thời nay, dẫu trong quá khứ có lỡ phạm phải ác nghiệp, thì những ác nghiệp cực trọng (đủ sức kéo xuống 4 cõi Khổ) đa phần cũng đã trổ quả hoặc đã tiêu giảm đi nhiều rồi; các đại ác nghiệp mới hầu như không còn đáng kể.

## Trang 162

Vì vậy, nếu trong kiếp sống này quý vị biết thu thúc thân tâm để không tạo thêm các đại ác nghiệp, đồng thời nỗ lực tích lũy Ba-la-mật, thì việc tái sanh vào cõi lành là điều chắc chắn. Nếu thực sự có khát vọng thoát ly, quý vị đã tiến rất gần đến bến bờ Niết-bàn rồi đó.

Kiếp sống hiện tại này còn quan trọng hơn cả chuyện sống chết thường tình. Nếu quý vị cứ sống hời hợt, buông lung và xem nhẹ mọi chuyện, thì hy vọng giải thoát trong vòng luân hồi sẽ ngày càng mờ mịt. Nhưng nếu quý vị dốc toàn lực nỗ lực ngay bây giờ, thì việc thăng tiến lên các tầng bậc cao thượng cũng như việc thoát khỏi luân hồi sẽ không còn là điều khó khăn nữa.

Do đó, mỗi người hãy tự trau dồi để có một tâm hồn cao thượng, hết sức tỉnh giác trước các ác nghiệp và hãy lấy câu chuyện về Thiên nữ Lājā làm tấm gương để nỗ lực thực hành thiện sự mỗi ngày.

Người luôn nỗ lực giữ gìn thiện tâm như thế, trong mọi kiếp sống sẽ luôn được hội ngộ với các bậc thiện trí thức và thọ nhận những lời giáo huấn quý báu. Nếu sống theo những lời giáo huấn ấy, quý vị chắc chắn sẽ không bao giờ bị đọa vào cõi Khổ mà sẽ từng bước hoàn thiện các pháp Ba-la-mật.

Thế nào là bậc Thiện trí (Sappurisa): (1) Là người nghiêm trì Ngũ giới một cách trọn vẹn; (2) Thường xuyên tránh xa mọi ác hạnh dẫu chúng không nằm trong Ngũ giới; (3) Luôn tỉnh giác để tâm không vướng vào tật đố (Issā) và xan tham (Macchariya); (4) Luôn nỗ lực thực hiện các thiện sự (Puññakiriyavatthu) như bố thí v.v... trong khả năng của mình.

## Trang 163

Diễn giải bài kệ Lễ bái Tăng (Phần cần ghi nhớ):
*Evaṃ navahi guṇehi, lokamhi vissutaṃ gaṇaṃ;*
*Sāsanaṃ ciradhātāraṃ, vandāmi tīhi sādaraṃ.*

Evaṃ navahi guṇehi: Với chín ân đức vĩ đại này, bắt đầu từ ân đức Suppaṭipanno...

Lokamhi vissutaṃ: ...danh tiếng của hội chúng Tăng già vang dội khắp ba cõi cho đến tận tầng trời cao nhất; chư vị hiện lên uy nghi và thù thắng vượt trội hơn hẳn mọi thứ giáo phái hình thức trong hàng ngũ ngoại đạo.

Sāsanaṃ: Đối với viên ngọc trân bảo quý giá là Giáo Pháp này — thứ mà dẫu trải qua vô vàn đại kiếp cũng cực kỳ hiếm hoi mới có duyên hội ngộ.

Ciradhātāraṃ: Ngài là hội chúng đã không ngừng gánh vác, học tập và truyền bá giáo pháp một cách trọn vẹn từ thời Đức Phật cho đến tận ngày nay không hề đứt đoạn.

## Trang 164

Gaṇaṃ: Con xin đảnh lễ hội chúng Thánh Tăng là những bậc có nội tâm thanh tịnh và cao thượng; bằng ba cửa Thân, Khẩu... *(Tiếp tục ở Trang 164)*

...và Ý với tâm hân hoan rạng rỡ. Con thành kính chắp tay đảnh lễ, tán dương những ân đức và quán tưởng đến hình bóng thù thắng của chư vị với sự sùng kính tuyệt đối.

Chín ân đức Tăng đã được liệt kê chi tiết ở phần đầu của chương này.

Ý nghĩa cần xem xét:
*Uy nghi vượt trội so với ngoại đạo:* Trong bất kỳ tôn giáo nào cũng đều có vị giáo chủ và hội chúng đệ tử. Tuy nhiên, so với tất cả hội chúng đệ tử của các giáo phái khác, hội chúng Thánh Tăng của Đức Phật luôn sở hữu những phẩm hạnh và năng lực vượt trội hơn hẳn.

Chuyện vị trưởng giả thành Rājagaha: Vào thời Đức Phật, có một vị trưởng giả ở thành Rājagaha (Vương Xá) tình cờ có được một khối gỗ trầm hương trân quý. Ông cho thợ tiện thành một chiếc bát (bình bát), rồi tuyên bố: "Nghe nói thời nay có rất nhiều bậc Thánh (A-la-hán). Nếu vị nào thực sự là bậc Thánh có thần thông, xin hãy bay lên lấy chiếc bát này". Nói đoạn, ông cho cắm một cây tre cao 60 cubit (khoảng 30 mét) và treo chiếc bát trên đỉnh.

## Trang 165

Lúc bấy giờ, các vị giáo chủ ngoại đạo cùng đệ tử kéo đến. Họ giả vờ vận công như sắp bay lên đến nơi, nhưng rồi các đệ tử lại xúm vào can ngăn: "Bạch thầy, chỉ vì một chiếc bát mọn mà thầy phải phí tổn đại thần lực như thế thì thật không đáng", rồi họ dìu thầy mình ra về trong sự giả tạo nực cười.

Cứ như thế màn kịch diễn ra suốt sáu ngày. Đến ngày thứ bảy, theo lời thỉnh cầu của Ngài Moggallāna (Mục-kiền-liên), Thượng tọa Piṇḍola đã dùng ngón chân cái nhấc bổng một phiến đá khổng lồ rộng đến 3 gāvuta (khoảng 12km) và bay lơ lửng trên bầu trời thành Vương Xá.

Cả thành phố náo động kinh hoàng, mọi người la hét thất thanh: "Kính bạch Thượng tọa, xin Ngài hãy cẩn trọng! Phiến đá mà rơi xuống thì chúng con tan thây mất!". Người thì lấy tay che đầu, kẻ thì vác mâm vác thúng đội lên đỉnh đầu để che chắn, người thì lao vào nhà ẩn nấp, tạo nên một cảnh tượng hỗn loạn chưa từng có. *[Oai lực của thần thông có thể biến vật nặng thành nhẹ, vật nhẹ thành nặng một cách tự tại].*

Sau khi bay lượn vài vòng, theo lời khẩn khoản của vị trưởng giả, Ngài đã đặt phiến đá trở lại chỗ cũ rồi từ từ hạ cánh xuống đất. Qua sự kiện này, ai cũng thấy rõ sự khác biệt một trời một vực về phẩm hạnh và năng lực giữa những đệ tử chân chính của Đức Phật với hạng đệ tử giả tạo của ngoại đạo. *[Trích: Tiểu Phẩm (Cūḷavagga), Luật Tạng, phần Khuddakavatthukkhandhaka].*
